Chương 33

Tô Dao chìm vào suy tư.

Địch Luân nói xong thì quả thực không còn để tâm đến chuyện đó nữa, thậm chí còn hỏi cô có muốn ra ngoài chơi không: “Dù sao thì cô cũng vừa mới trải qua trạng thái thức tỉnh, bây giờ rất cần nghỉ ngơi thư giãn.”

Tô Dao lúc này mới hoàn hồn: “Tôi định chơi game để gϊếŧ thời gian, cũng được coi là thư giãn mà, đúng không?”

“Ờm.” Địch Luân cạn lời: “Nếu là game đối kháng, thì vẫn đòi hỏi cô phải tập trung cao độ và căng thẳng tinh thần, như vậy không được tính là thư giãn đâu.”

Tô Dao: “...Ồ.”

Chẳng lẽ lại nói thẳng ra là: “Xin lỗi, tôi sợ ngày mai mình sẽ chết, nên quyết định phải nhanh chóng làm vài việc chưa từng làm, bất kể đó là gì” hay sao.

Cô đi dọc theo hành lang của boong tàu trên, tiến đến khu vực giải trí nơi đặt các khoang game.

Trước mắt cô là một khoang hình cầu cao gần hai mét, vỏ ngoài làm bằng hợp kim màu trắng bạc sáng bóng, phía sau có in logo viết tắt của công ty Hoa Phong. Bên trong được trang bị hệ thống duy trì sự sống phức tạp và khu vực ghế ngồi thoải mái.

“Thứ Sáu, nếu có tin tức gì mới liên quan đến vụ tấn công, thì hãy gửi thông báo nhắc tôi offline. Còn nếu là những người linh tinh khác liên lạc, thì cứ để đó đã.”

“Vâng, thưa Nữ Công tước.”

Cô ngồi vào trong, khoang hình cầu từ từ khép lại.

Sau khi trải qua một loạt các bước giám sát thông tin sinh học để xác nhận danh tính, cũng như ký kết đủ loại thỏa thuận người dùng, cuối cùng cô cũng hoàn tất việc khởi tạo tài khoản.

Tô Dao tùy ý nhập một biệt danh, nhấn vào bước tiếp theo, và cứ thế hòa mình vào đại dương của trò chơi.

Hơn chục màn hình chiếu quảng cáo của các tựa game khác nhau bỗng chốc hiện ra, vây lấy cô từ bốn phương tám hướng. Trước mắt cô giờ đây chỉ toàn là những luồng sáng rực rỡ, chói lòa, cùng với đó là những hiệu ứng âm thanh dồn dập như bom dội.

Và đập vào mắt cô ở ngay chính giữa, không gì khác chính là tựa game đang hot nhất hiện nay, "Truyền Thuyết", vừa mới bắt đầu đợt thử nghiệm giới hạn đầu tiên.

Nhà phát hành đã tung ra năm trăm nghìn suất thử nghiệm, nghe thì có vẻ nhiều thật đấy. Thế nhưng, với dân số vũ trụ hiện nay đã vượt quá một trăm nghìn tỷ người, thì dù cho không phải ai cũng thích chơi game, con số năm trăm nghìn này quả thực là quá ít ỏi.

Đây là một tựa game có hệ thống sức mạnh huyền ảo kết hợp giữa súng, kiếm và ma pháp.

Bối cảnh câu chuyện cũng được đặt trong vũ trụ giữa các vì sao.

Tô Dao quyết định chọn trò chơi này và bắt đầu tạo tài khoản.

Mỗi người chơi có thể lựa chọn các địa điểm xuất phát khác nhau, và game cung cấp tổng cộng hơn mười hành tinh với đủ màu sắc đa dạng.

Bên cạnh đó là hàng loạt thông tin lơ lửng, từ các dữ liệu như chu kỳ quỹ đạo, áp suất khí quyển, nhiệt độ bề mặt, cho đến tình hình văn minh và lực lượng vũ trang tại địa phương.

Tuy nhiên—

Vì đây là giai đoạn thử nghiệm đầu tiên, nên chỉ có duy nhất một hành tinh được mở để lựa chọn, những hành tinh còn lại chỉ có thể ngắm nhìn mà thôi.

Cô điều chỉnh một chút khuôn mặt, thay đổi diện mạo, nhưng vẫn giữ lại giọng nói và vóc dáng của mình.

Trang bị tân thủ thì đều giống hệt nhau, bao gồm áo khoác, quần dài và bốt ngắn theo phong cách biker, với kích cỡ được điều chỉnh theo vóc dáng của người chơi.

Người chơi có thể tự do đổi màu sắc, nhưng không thể thay đổi kiểu dáng.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã ở trong một căn cứ được bao bọc bởi lá chắn bảo vệ. Những tòa nhà và sân huấn luyện màu xám sắt tạo thành một khu rừng thép trang nghiêm, tĩnh mịch.

Cách đó không xa có một hàng người đang xếp hàng, khoảng hơn mười người, ai nấy đều mặc trang phục giống nhau, chỉ khác là màu sắc thì lại sặc sỡ muôn hình vạn trạng.

Tô Dao đã nhuộm cả bộ đồ của mình thành màu trắng, và lúc này, cô lặng lẽ gia nhập vào hàng ngũ trông như một bảng pha màu ấy.

Cô đứng ở cuối hàng, nhỏ giọng hỏi người phía trước: "Xin hỏi, ở đây đang nhận vũ khí phải không ạ?"

"Đúng rồi." Người phía trước gật đầu: "Phúc lợi của đợt thử nghiệm đầu tiên được nhận ở đây đó. Chính là cái đó, mỗi người được tự chọn một bộ trang bị và nhận ngẫu nhiên một vũ khí bậc Bạc!"

Một người khác ở phía trên cũng quay đầu lại: "Này, mọi người đã xem hướng dẫn chưa, định chọn bộ Rừng Rậm hay bộ Lò Rèn thế?"

Ngay lập tức, họ bắt đầu sôi nổi bàn luận.

Tô Dao chỉ im lặng lắng nghe họ thảo luận, cho đến khi một người trong số họ quay sang hỏi ý kiến của cô.

Tô Dao đáp: "Tôi cũng không biết nữa, hay là cứ chọn đại một bộ vậy, tôi mắc hội chứng khó lựa chọn nhẹ—"

Đúng lúc này, có một người nữa đi đến phía sau hàng.

Và điều kỳ lạ là, người nọ vốn đang đi thẳng về phía trước, mắt không liếc ngang liếc dọc, dường như không có ý định tham gia vào hàng ngũ này.

Anh ta thậm chí đã đi lướt qua họ rồi.

Thế nhưng, ngay khi cô vừa cất lời, người đó bỗng dưng dừng bước, quay đầu lại nhìn về phía này, rồi chậm rãi bước đến đứng sau cùng hàng.

Có lẽ nào anh ta không biết hàng người này đang xếp hàng để nhận trang bị?

Và chỉ đến khi nghe cô nói mới biết?

Tô Dao khựng lại một chút, rồi liếc nhìn người phía sau.

Đó là một người đàn ông tóc đen có vóc dáng cường tráng, cao lớn vượt trội. Thân hình anh ta toát lên một cảm giác áp bức mạnh mẽ, hơn nữa vai lại rộng, chân dài, tỷ lệ cơ thể vô cùng cân đối và ưu tú.

Anh ta đang dùng khuôn mặt người qua đường mặc định của hệ thống, và toàn bộ quần áo đều được nhuộm thành màu đen.

Lúc này, anh ta đang nhìn cô bằng một vẻ mặt vô cùng khó tả.

Trông có vẻ còn hơi kinh ngạc.

Tô Dao ngơ ngác, trên đầu như hiện ra một dấu chấm hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Người đàn ông tóc đen cụp mắt xuống, giọng nói trầm ấm, dày dặn: "Tôi chỉ không ngờ lại có chuyện trùng hợp đến vậy, ở đây mà cũng có thể gặp được—"

Tô Dao bối rối nhìn anh ta.

Người đàn ông tóc đen im lặng hai giây, rồi nói tiếp: "Một người cũng mắc hội chứng khó lựa chọn giống như tôi."

Tô Dao: "..."