Điều này thì có khả năng.
Tô Dao đáp một tiếng, “Có lẽ vậy, tôi nhớ trong số đó có một người sở hữu năng lực khá phiền phức, nhưng chi tiết cụ thể thì tôi không nhớ rõ.”
“Ừm, nhưng xét từ những cái xác, phạm vi hoạt động của cô cũng không vượt ra khỏi khu phố đó nhỉ?”
Địch Luân vừa nói vừa phân tích, “Vả lại, nói đến những cái xác, trong cơ thể họ gần như đều có vật cấy ghép để hỗ trợ chiến đấu, trông không giống người qua đường đơn thuần. Nếu tất cả đều là thành viên của một băng đảng nào đó, thì việc một vài kẻ cầm đầu sở hữu năng lực đặc biệt cũng là chuyện bình thường.”
Hai người họ lại thảo luận thêm vài câu, sau đó Địch Luân hỏi cô định đi đâu tiếp theo.
“Hành tinh Thủ đô.”
“Hửm? Cô định đi gặp tên sát thủ đó à? Vậy thì tôi phải nhắc cô một chuyện, sự thật của những việc thế này thường được che giấu dưới rất nhiều lớp vỏ bọc.”
Tô Dao im lặng.
Nghĩ kỹ lại thì chuyện này đúng là vẫn còn những điểm đáng ngờ khác.
Địch Luân đột nhiên lại lên tiếng: “Cô biết hồi nhỏ tôi từng trải qua rất nhiều vụ ám sát và bắt cóc, đúng không?”
Chuyện này thì Tô Dao có biết, “Thành viên hoàng tộc ai cũng vậy mà, có lẽ Thái tử còn gặp phải nhiều hơn nữa?”
“Đúng vậy.” Địch Luân khẳng định, “Thật ra trong hầu hết các trường hợp, sát thủ có thể đã chết trước khi kịp tiếp cận chúng ta. Nhưng khi cô bắt đầu truy lùng hung thủ đứng sau… cô sẽ thường nhận được những câu trả lời chẳng mấy hữu ích.”
Anh ta khẽ nói: “Trên đời này có rất nhiều năng lực đặc biệt được tạo ra để đối phó với tình huống này. Ký ức của hung thủ có thể bị sửa đổi, cảm xúc có thể bị cấy ghép, rồi nào là thôi miên, tẩy não... Tất cả những thứ đó đều nhằm mục đích khiến người thẩm vấn đi đến kết luận rằng thích khách và nạn nhân có thù riêng. Đây là một trong những thủ đoạn đơn giản nhất, nhưng cũng dễ đánh lừa người khác nhất. Mẹ tôi đã nói với tôi như vậy.”
Tô Dao im lặng một lúc rồi nói, “Ý của anh là, đằng sau chuyện này có thể còn có kẻ khác đang thao túng mọi thứ.”
“Điểm cao tay của thủ đoạn này chính là ở chỗ, gia tộc của cô và tôi… quả thực có rất, rất nhiều kẻ thù. Trên thực tế, bất kỳ gia tộc nào có thành viên cấp S cũng đều như vậy. Tất cả các thế lực quốc gia đều phải dùng đủ mọi cách để xoa dịu những công dân mang huyết thống cấp S, trao cho họ đặc quyền, cũng chỉ vì tổ tiên của họ đã từng phô diễn sức mạnh, uy hϊếp và thậm chí là tiêu diệt những kẻ dám coi thường, hay những kẻ ảo tưởng có thể ngồi ngang hàng với họ.”
“Ồ,” Tô Dao cảm thán một tiếng: “Đúng là một phát ngôn nguy hiểm.”
“Tôi chỉ đang trình bày một sự thật. Đó là suy nghĩ của họ, không phải của tôi. Nếu cô hỏi tôi, thì tôi cho rằng chúng ta có những phần ưu việt hơn người khác, nhưng đồng thời cũng có những phần thua kém họ. Huyết thống càng thấp, thì ảnh hưởng của trạng thái thức tỉnh dị thường càng ít. Tôi đã xem video lúc mình phát điên rồi, là do bố tôi quay lại đấy. Con người tôi trong đó trông chẳng có gì là cao quý cả.”
Địch Luân khẽ thở dài: “Haizz, tội nghiệp cho những người máy sinh học đó.”
Tô Dao: “?”
Xem ra, trạng thái thức tỉnh dị thường của vị này, phần lớn là có liên quan đến kỳ phát tình rồi.
Tô Dao hỏi: “Nhưng mà, người máy sinh học? Người thật á? Đã có sự chuẩn bị trước rồi, thì chẳng phải nên dùng thẳng khỉ sinh học luôn sao?”
Địch Luân im lặng.
Tô Dao cảm thấy có gì đó không ổn: “Khoan đã, trời ạ, tôi chỉ đùa thôi, không lẽ anh… thật à?”
Địch Luân ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Thật ra thì... có cả hai. Thế nên, cảnh tượng đó thật sự chẳng đẹp đẽ gì. Mẹ tôi còn bảo, lúc đó tôi trông chẳng khác gì một con quái vật trong mấy bộ phim kinh dị khiêu da^ʍ rẻ tiền, chuyên đi cưỡng ép nhân vật chính.”
Tô Dao: “...”
Tô Dao hỏi: “Vậy các Thần liệu sư đã làm gì?”
“Họ đã rất nỗ lực làm việc, chỉ là không có hiệu quả ngay lập tức. Chủ yếu là vì họ đứng khá xa tôi, cũng không dám lại quá gần. Trong khi đó, bố mẹ tôi dường như lại rất thích thú với việc ghi lại bộ dạng xấu hổ của tôi.”
Địch Luân thở dài một hơi: “Theo lời họ kể, thì hồi nhỏ họ cũng có trải nghiệm tương tự, bố mẹ họ cũng đối xử với họ như vậy. Cho nên tôi đã tha thứ cho họ rồi. Nghĩ theo hướng tích cực thì, phần lớn khả năng là tôi sẽ không có con, nên vòng luẩn quẩn độc hại này có lẽ sẽ dừng lại ở đây.”
“Khoan đã.” Tô Dao nắm được điểm mấu chốt: “Là một thành viên Vương thất, anh thật sự có thể muốn không sinh con là không sinh sao?”
“Đúng vậy, dù sao thì cậu của tôi lại hy vọng tôi có thật nhiều con mà, cô nói xem?”
Đây đương nhiên là lời nói mỉa. Quốc vương chắc chắn hy vọng anh ta không có con, vì vậy cũng chẳng vội vàng lo chuyện hôn sự cho anh ta.
Tô Dao: “Được rồi, tôi đã hỏi một câu khá ngớ ngẩn. Vậy theo anh, tôi có nên tiếp tục điều tra không?”
Địch Luân đáp: “Cô muốn làm gì là chuyện của cô. Tôi chỉ nói cho cô biết là còn có khả năng này thôi. Nhưng mà, tôi khuyên cô nên tập làm quen đi. Tổ tiên để lại cho chúng ta không chỉ có huyết thống, mà còn có cả một đám kẻ thù gϊếŧ mãi không hết. Cho nên… chuyện này vốn dĩ rất khó để giải quyết triệt để.”