Tại phòng khách của một căn biệt thự ngập tràn ánh nắng, trên một hòn đảo có phong cảnh hữu tình.
Chàng trai tóc vàng nén giận, đứng bật dậy khỏi ghế sofa.
Nguyễn Giảo ngồi bên cạnh, lo lắng nhìn anh ta.
Cô ta vừa hoàn thành một giai đoạn huấn luyện thử nghiệm và đang nghỉ ngơi, trong khi đội ngũ trị liệu sư thì ở dưới lầu để thiết kế phác đồ hỗ trợ.
Ngay cả khi Tô công tước bị tấn công, Thái tử Điện hạ vẫn đưa cô ta rời khỏi trường học để đến hòn đảo này huấn luyện.
"Biết đâu đây chỉ là một màn kịch do chính Tô Dao tự biên tự diễn."
Thụy An thậm chí còn nói: "Cái loại người như cô ta thì chuyện gì mà chẳng làm được."
Nguyễn Giảo cũng cảm thấy lời anh ta nói có lý.
Có thể là cô muốn đóng vai nạn nhân đáng thương để xoa dịu mối quan hệ của họ, hoặc cũng có thể là để gây sự chú ý, thu hút ánh nhìn của Điện hạ.
"Tô Dao, cô nói đi, rốt cuộc cô muốn gì?"
Thế nhưng ngay lúc này, Thái tử Điện hạ lại dùng một giọng điệu nghiến răng nghiến lợi để hỏi vị Công tước ở đầu dây bên kia.
Họ đang nói gì vậy?
Nguyễn Giảo bỗng cảm thấy có chút lo lắng.
Chẳng lẽ Tô Dao thật sự đã nắm được điểm yếu nào đó, đủ để uy hϊếp Thụy An phải nghe theo lời cô sao?
Cô sẽ đưa ra yêu cầu gì đây?
Đẩy sớm thời gian tổ chức hôn lễ?
Hay là yêu cầu Thái tử phải dành nhiều thời gian hơn cho cô?
Thậm chí là có những hành động thân mật hơn nữa?
"...Rất đơn giản."
Tô Dao vô cùng bình tĩnh, "Điện hạ, chúng ta hủy hôn đi. Hủy hôn một cách đàng hoàng ấy, hoàng gia sẽ ra thông báo, kể từ nay ngài và tôi không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa. Ngài muốn hẹn hò hay lên giường với ai cũng là tự do của ngài."
Thụy An sững sờ: "Cô muốn hủy hôn?"
Nguyễn Giảo trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe được.
Sao có thể chứ?!
Tô Dao vậy mà lại là người đề nghị hủy hôn ư?!
"Điện hạ, có thể ngài sẽ nói rằng chuyện này không phải một mình ngài có thể quyết định được."
Tô Dao bình tĩnh nói: "Nhưng tôi tin rằng, nếu ngài kiên quyết, cuối cùng Bệ hạ cũng sẽ đồng ý thôi."
Trong truyện, Quốc vương cũng không muốn anh ta kết hôn với Nguyễn Giảo, nhưng về sau vẫn phải thỏa hiệp.
Thụy An lạnh lùng nói: "Tô Dao, tôi đã nói rồi, tôi và cô Nguyễn chỉ là bạn học. Nếu cô tức giận vì chuyện xảy ra ở yến tiệc, bây giờ lại muốn dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, lấy đó để uy hϊếp tôi, thì cô lầm to rồi."
Anh ta hít một hơi thật sâu: "Cô cũng đừng tưởng rằng, huyết thống của cô, hay độ tương hợp giữa chúng ta, sẽ khiến tôi phải răm rắp nghe theo lời cô. Có thể tôi đúng là không tìm được vị hôn thê nào có thân phận cao quý hơn cô, nhưng đối với tôi mà nói, những thứ đó vốn dĩ chẳng quan trọng đến vậy."
"Ồ, vậy sao?"
Giọng của Tô Dao thoáng chút mỉa mai: "Vậy có khả năng nào, tôi cũng nghĩ như vậy không? Rằng đó chính là lý do tôi muốn hủy hôn với ngài?"
"Cô—"
Tô Dao cười lạnh: "Ngài không chấp nhận được, phải không? Bởi vì ngài nghĩ rằng mình ưu việt hơn, cao quý hơn tôi. Ngài có thể coi thường huyết thống và thân phận, xem thường vị hôn thê này, thậm chí khi cần có thể đá tôi đi bất cứ lúc nào. Còn tôi thì không có được khí phách và tầm nhìn như ngài, tôi bắt buộc phải coi trọng những thứ đó, thế nên không đời nào tôi lại chủ động từ bỏ một vị hôn phu như ngài, đúng chứ? Ngài đang nghĩ như vậy, phải không?"
Nguyễn Giảo không nghe được Tô công tước đã nói gì.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, sắc mặt của Thái tử có thể nói là đã khó coi đến cực điểm.
"Thật mỉa mai làm sao, Điện hạ. Tôi đã từng nghĩ rằng, dáng vẻ run rẩy của ngài trước mặt vị Hoàng đế Trại Lôi Á do anh họ ngài giả dạng, đã là bộ dạng thảm hại và lố bịch nhất của ngài rồi chứ."
Tô Dao bật cười.
Thật ra, cô cũng không sợ việc đắc tội với nam chính bằng lời nói cho lắm.
Trong nguyên tác, sau khi anh ta và nữ chính đính hôn, cũng có không ít người buông lời ác ý với hai người họ vì vấn đề huyết thống của nữ chính.
Và tất cả những người đó đều sống rất tốt.
Chẳng qua là cuối cùng, họ bị người thừa kế mang huyết thống cấp S do nữ chính sinh ra vả mặt mà thôi.
Đúng vậy.
Chỉ là bị vả mặt.
Không bị thương, không phải vào tù, và càng không phải chết.
Bọn họ còn mắng chửi thậm tệ hơn cô nhiều.
Tính cách của nam chính chính là như vậy. Giá như anh ta là người có thù tất báo hoặc hiếu chiến hơn một chút, thì với bản lĩnh của mình, cũng chẳng có mấy ai dám nhảy thẳng vào mặt mà khıêυ khí©h đâu.
Thụy An lại im lặng thêm vài giây, rồi hỏi: “Cô nghiêm túc đấy chứ?”
“Phải.” Tô Dao thở dài một hơi: “Thứ nhất, tôi rất không thích anh. Thứ hai, tôi cũng không muốn vì cái hôn ước này mà bị cuốn vào đủ thứ rắc rối.”
Tô Dao biết rằng, Thụy An chắc chắn cũng rất muốn hủy hôn.
Lúc hai người họ đính hôn, vị Thái tử này vốn không mấy tình nguyện, nhưng cũng đành miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng sau đó, khi đã quen biết Nguyễn Giảo và còn nhìn rõ “bộ mặt thật” của vị hôn thê này, chắc chắn anh ta đã vô cùng hối hận.
“Ừm.” Thụy An trầm giọng đáp: “Tôi biết rồi.”
Nói xong, anh ta liền thoát khỏi kênh trò chuyện.
Trong kênh chat bỗng chốc im phăng phắc.
“Thưa ngài Bộ trưởng.”
Tô Dao nói với người nghe còn lại: “Thật xin lỗi, tôi thực sự không muốn chờ đợi một cơ hội nào thích hợp hơn, bởi vì tôi không thể chịu đựng thêm dù chỉ một ngày. Về sự tồn tại của hôn ước này, bây giờ tôi chỉ muốn thông báo sự việc cho ngài, dù sao thì Hoàng gia muốn đưa ra thông cáo chính thức cũng cần có sự chấp thuận của ngài.”
Đương nhiên, thực chất là cần sự chấp thuận của Quốc vương.
Cuộc đối thoại hôm nay, bao gồm cả những chuyện đã xảy ra ở bữa tiệc trước đó.
Cuối cùng rồi cũng sẽ đến tai Quốc vương.
Có lẽ ông ta sẽ trút giận lên Nguyễn Giảo, cũng có lẽ sẽ tự suy diễn ra những chuyện khác, nhưng những điều đó đều không còn liên quan đến cô nữa.