Hình thái thức tỉnh của cô không làm thay đổi chân tay, về lý mà nói thì vóc dáng cả người hẳn là không thay đổi nhiều.
“Hay là có một người như vậy đã nhét chiếc áo này cho tôi? Rồi tôi đã gϊếŧ anh ta? Không đúng, nếu vậy thì trên áo phải có máu chứ.”
Vì vậy, cô luôn có cảm giác đây là một chiếc áo mới mà mình đã lấy ở đâu đó, và vì dùng móng vuốt để cầm nên mới bị rách.
Thứ Bảy cũng cạn lời: “Có lẽ người này đã dùng tinh thần thể để xoa dịu ngài. Đến lúc ngài chạm vào chiếc áo thì đã ở trong trạng thái không còn tính công kích nữa rồi ạ.”
Tô Dao: “... Mày thật sự nghĩ vậy sao?”
Thứ Bảy: “Tôi biết là dựa trên những yêu cầu đặc thù và độ khó thực hiện của việc xoa dịu bằng tinh thần thể, khả năng này là vô cùng nhỏ. Nhưng nó quả thực là một lời giải thích hợp lý.”
Trên áo không có nhãn mác, không nhìn ra được thương hiệu.
Có vẻ như là hàng đặt may riêng.
Hoặc cũng có thể là sản phẩm tự chế từ máy in ba chiều.
Nhưng dựa vào kết quả phân tích chất liệu vải, thì đây không giống thứ mà một người dân bản địa trên hành tinh đó có thể sở hữu.
“Giá gốc đã là sáu con số rồi ư? Sợi polymer cao phân tử chịu nhiệt độ thấp và chống ăn mòn–”
Tô Dao nhìn chằm chằm vào hình chiếu lơ lửng giữa không trung. Một bên là bảng phân tích thành phần vật liệu, một bên là mô hình cơ thể người được dựng lại dựa trên số đo, đang từ từ xoay tròn.
“Nếu cơ bắp của anh ta đúng là như thế này, thì thân hình cũng được phết đấy chứ.”
Cô liếc nhìn mô hình trần trụi kia, rồi ho khan một tiếng: “Khụ, tạm thời không để ý đến cái này nữa.”
Sau khi đọc xong tài liệu do Cục An ninh Quốc gia gửi đến, Tô Dao nhìn vào những cái tên quen thuộc đến lạ lùng bên trong, và một ý tưởng mới lại nảy ra trong đầu cô.
"Thứ Bảy, liên hệ với Bộ trưởng Bộ Nội vụ Hoàng gia. À không, gọi cả vương tử đến nữa, hẹn một buổi hội đàm. Cứ nói là tôi có chuyện cần bàn bạc với họ."
Hai vị này cũng không phải lúc nào cũng rảnh rỗi, vì vậy cuộc hội đàm đương nhiên không thể diễn ra ngay lập tức được.
"Không vấn đề gì, thưa Các hạ. Ngoài ra, chúng ta sắp tiến vào Pháo đài Không gian Kiểm soát Biên giới số 3 của Hệ sao Klem. Năng lượng dự trữ của hạm đội đã không còn đủ để thực hiện một cú nhảy vọt nào nữa..."
"Được được được, dừng lại đi, tìm chỗ bổ sung năng lượng."
Hạm đội đã phải tức tốc khởi hành từ Tinh vực Outlet, trên đường đi hoàn toàn không dừng lại nghỉ ngơi. Những cú nhảy vọt liên tiếp gần như đã vắt kiệt toàn bộ năng lượng dự trữ, chỉ để có thể đến nơi với tốc độ nhanh nhất.
Vì vậy, trên đường trở về, cả phi thuyền của Địch Luân lẫn phi thuyền của riêng cô đều buộc phải tìm một trạm không gian lớn để dừng lại bổ sung năng lượng.
Sau khi phi thuyền cập bến ổn định, Tô Dao đi dạo loanh quanh trong trạm không gian và tình cờ gặp lại vị Thân vương Điện hạ cũng đang ra ngoài tản bộ.
Trên một cây cầu kết nối trên cao, một chàng trai tóc bạc với thân hình cao ráo đang lười biếng tựa vào lan can, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã, trên môi nở một nụ cười có chút giả tạo.
Xung quanh có vài nam thanh nữ tú đang bắt chuyện với anh, trông như đang xin phương thức liên lạc.
Anh nhanh chóng thoát khỏi đám người đó, và rồi, chỉ trong chớp mắt, anh đã vượt qua khoảng cách vài chục mét, xuất hiện bên cạnh cô tựa như một bóng ma.
"Em yêu --"
Chàng trai tóc bạc ghé sát lại gần, một tay đặt lên vai cô, rồi khẽ hít hít mũi, như thể đang phân biệt một mùi hương nào đó.
"Ồ, bây giờ thì anh có thể yên tâm đến gần em rồi. Xem ra quả nhiên là do bộ quần áo đó nhỉ."
-
Tại Tinh vực Trại Lôi Á.
Bên trong hoàng cung của thủ đô, trong một phòng họp được trang hoàng lộng lẫy, vài vị quan chức đang yên lặng ngồi chờ chủ nhân của cung điện.
Đột nhiên, trong sảnh đường xuất hiện một bóng người cao lớn.
Người vừa đến không nhanh không chậm bước tới ghế chủ tọa, ngồi phịch xuống một cách đầy uy quyền, rồi thản nhiên vắt chéo đôi chân dài.
Toàn thể quan viên: "???"
Người đàn ông tóc đen mắt bạc tựa lưng vào ghế, ánh mắt đầy áp bức quét qua một lượt, nhìn thẳng vào những người có mặt trong phòng họp.
Đại thần Tổng vụ Hoàng gia, Bộ trưởng Bộ Lưu trữ Hoàng gia, Đội trưởng Đội Cận vệ Hoàng gia -- cùng với vài vị quan chức khác mà ngay cả chính anh cũng không nhớ rõ toàn bộ chức danh.
Xét về huyết thống, những người này về cơ bản đều là thành viên hoàng tộc, chỉ là quan hệ xa gần khác nhau mà thôi.
Ngày thường, đứng trước mặt anh, bọn họ gần như chẳng mấy khi dám ngẩng đầu, càng đừng nói đến chuyện nhìn thẳng vào mắt anh.
Vậy mà bây giờ, tất cả bọn họ đều đang trợn mắt há mồm nhìn anh chằm chằm.
"Bệ hạ."
Một trong những lão thần râu tóc hoa râm run rẩy cất lời, "Người --"
Ánh mắt của ông rơi trên người Hoàng đế.
Chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền, ngay phần ngực đã bị xé toạc vài đường, để lộ ra l*иg ngực vạm vỡ bên trong hằn lên một vệt son môi màu hồng rượu.
Thoạt nhìn, trông như thể vừa bị ai đó giày vò một trận.
Da anh vốn rất trắng, màu áo cũng sáng, thế nên vệt đỏ mờ ảo mà ám muội kia lại càng trở nên nổi bật và chói mắt.
"..."
Ánh mắt của tất cả mọi người gần như đều dán chặt vào nơi đó.
Một vị đại thần khác cũng run rẩy lên tiếng: "Bệ, Bệ hạ, xin mạn phép hỏi, người đã, ờm, xé rách áo của Người... liệu còn sống không ạ?"
Khải Nhĩ chậm rãi gật đầu.
Giây tiếp theo, tất cả mọi người có mặt tại đó đều lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.
Khải Nhĩ im lặng nhìn bọn họ.
Kể từ ngày anh đặt chân đến hành tinh này cho đến tận bây giờ, anh chưa bao giờ thấy những người này vui vẻ đến thế.
Ngay cả khi anh tiêu diệt đám người máy kia, bọn họ cũng không mừng rỡ đến mức này.
Bọn họ vừa khóc vừa cười, biểu cảm trông vô cùng méo mó.
Những suy nghĩ trong đầu họ cũng hỗn loạn vô cùng.
Về cơ bản đều là mấy thứ vớ vẩn như: "Ngài ấy ngày càng giống người hơn rồi", "Quả nhiên Ngài ấy vẫn có tình cảm", "Xác suất Ngài ấy đột nhiên nổi điên gϊếŧ hết chúng ta lại giảm đi một chút rồi".
Khải Nhĩ: "..."
Việc đi cảm nhận suy nghĩ của đám nhân loại này quả nhiên là một hành động ngu ngốc.