Chương 27

Hai người vừa nói vừa đi về phía phi thuyền ở đằng xa.

"À phải rồi, Cục trưởng Cục An ninh Quốc gia và cô của cô là chỗ quen biết cũ, cô biết chứ."

Địch Luân nhìn cô: "Cho nên thái độ của cấp dưới của bà ấy... cô cũng không cần phải lo lắng."

Tô Dao sững người một chút, lúc này mới nhận ra "cô" mà anh nói, chính là cựu Công tước Tô.

Sau khi lên phi thuyền, cô đã gặp các đặc công do Cục An ninh Quốc gia cử đến.

Họ lịch sự chào hỏi Công tước, và chuyển lời thăm hỏi của Cục trưởng.

Vụ việc này kinh động đến Cục An ninh Quốc gia, không phải vì thân phận quý tộc của người bị hại, mà là vì năng lực của nghi phạm đã vượt xa tiêu chuẩn thông thường, mức độ nguy hiểm quá cao.

Vì vậy, vụ án không còn do sở cảnh sát địa phương thụ lý nữa.

"Bởi vì các vệ sĩ của ngài đã khống chế tất cả các nghi phạm ngay từ đầu, nên hiện tại thân phận của nghi phạm đã được xác nhận --"

Một trong những đặc công bấm vào quang não, chiếu cửa sổ hiển thị thông tin tội phạm lên không trung.

Tô Dao nhíu mày xem nhanh: "Vậy đây là kẻ thù của cựu Công tước, sau khi mãn hạn tù đã đến báo thù tôi?"

Bởi vì có những người có năng lực chuyên về thẩm vấn, nên việc họ lấy được những thông tin này cũng không khó.

Chủ mưu chỉ có một người, những người còn lại đều là những người qua đường bị gã dùng năng lực khống chế.

-- Khi Tô Dao không ở trong trạng thái cảnh giác, họ đã tạo ra một cơ hội để cô và chủ mưu tiếp xúc thân thể.

Để rồi cô bị dịch chuyển đến một hành tinh nhỏ cách xa hàng triệu năm ánh sáng.

"Khoan đã, đây chính là mục đích của gã sao? Dịch chuyển tôi đến nơi vừa rồi?"

Nơi đó thậm chí chỉ có một thủ lĩnh cấp B.

Ngay cả khi cô không thức tỉnh, liệu bọn chúng có thực sự gϊếŧ được cô không?

Nếu đây thực sự là một âm mưu nhắm vào cô, thì ít nhất cũng phải sắp xếp một người cấp A chứ?

"Từ lời khai mà chúng tôi thu được, phạm nhân muốn dịch chuyển ngài đến một địa điểm khác trên hành tinh mục tiêu. Gần đó có một băng đảng tội phạm lớn đang ẩn náu."

Vị đặc công kia rất bình tĩnh: "Trong đó có nhiều người cấp B, năng lực của họ khá đặc biệt."

"Có thể gϊếŧ được tôi không?"

Đặc công lắc đầu: "Phạm nhân cũng không cho rằng họ có thể uy hϊếp đến tính mạng của ngài, nhưng... nếu họ làm ngài bị thương, gã sẽ thỏa mãn. Người nhà của gã đều đã rời bỏ gã, gã chỉ đang tìm kiếm một mục tiêu để báo thù mà thôi."

Tô Dao không khỏi suy tư.

Liệu "bản thân" trong sách có gặp phải chuyện này không?

Nhưng nguyên chủ hẳn là không có năng lực đọc phụ đề suy nghĩ, cho nên cũng không cần thiết phải vì chuyện này mà đi dạo phố vào lúc này, phạm nhân chưa chắc đã tìm được cơ hội tiếp cận cô.

"...Ngoài ra, việc sử dụng dịch chuyển tức thời tầm xa ở mức độ này đối với ngài đã làm phạm nhân kiệt sức nghiêm trọng. Khi chúng tôi lấy được những tài liệu này, gã vẫn luôn ở trong thiết bị duy trì sự sống."

Tô Dao gật đầu: "Có thể gửi cho tôi một bản tài liệu được không."

“Không vấn đề gì, ngài còn có yêu cầu gì nữa không ạ?”

“Tôi muốn gặp nghi phạm.” Tô Dao suy nghĩ một lát: “Dù chỉ là cách qua thiết bị duy trì sự sống cũng được sao?”

“Tôi nghĩ chắc là được ạ.” Vên đặc vụ có chút do dự: “Nhưng khoang duy trì sự sống chứa gã đã được chuyển đến Thủ Đô Tinh rồi ạ...”

“Vậy thì tôi sẽ đến Thủ Đô Tinh một chuyến, Thứ Bảy nhé?”

Tô Dao xoa xoa sau gáy: “À phải rồi, trên tàu có robot sửa chữa không, gọi một con đến xử lý vật cấy ghép của tôi trước đã.”

Nửa giờ sau, cô đã hoàn thành việc kết nối lại thần kinh.

Tô Dao gọi cho trí não: “Sau khi tao bị tấn công, cho đến trước khi mày bị ngắt kết nối, mày có đoạn video ghi lại khoảng thời gian ở giữa đó không?”

“Có ạ, thưa Công tước. Đoạn âm thanh và video đã được khôi phục và gửi đến quang não của ngài rồi ạ. Với lại, tôi không bị ngắt kết nối, chỉ là liên kết giữa chúng ta bị gián đoạn thôi ạ–”

“Rồi rồi rồi, xin lỗi, là tao nói sai.”

“Không sao đâu ạ.” Trí não rất rộng lượng đáp.

Thật ra, Tô Dao rất hy vọng đây chính là “tình tiết gϊếŧ người” trong nguyên tác. Bởi vì điều đó có nghĩa là cô đã né được một kiếp.

Nhưng xem ra không phải vậy.

“Cô của tôi, cũng là chủ nhân trước đây của mày, có qua lại gì với gia đình Thân vương Julie không? Nếu muốn tặng quà thì có những lựa chọn nào? Tao cần bày tỏ lòng cảm ơn của mình với Thân vương Địch Luân.”

Trí não liền chiếu ra một hình ảnh. Danh sách bên trên hiển thị những món quà mà cựu Công tước Tô đã tặng cho vị Thân vương kia.

Lần lượt là quà mừng tuổi trưởng thành, quà tốt nghiệp, quà cưới, quà mừng sinh con, quà thôi nôi, v.v.

Tô Dao lướt mắt qua tên các món quà, đọc một lúc mười hàng.

Toàn là phi thuyền, siêu xe bay, thậm chí còn có cả một vệ tinh nhân tạo nhỏ.

“Trông có vẻ rất... hình thức. Cứ coi đây là kế hoạch dự phòng đi. Nếu không tìm được món nào thích hợp hơn, thì sẽ tham khảo mức giá của những món đồ trong này.” Cô lẩm bẩm một mình.

Rất nhanh sau đó, lại có một tin tức khó hiểu khác được gửi đến.

Chiếc áo khoác gió đen thui, rộng thùng thình trên người cô, dù đã được kiểm tra bằng máy móc chuyên dụng, cũng không hề phát hiện ra thông tin sinh học của bất kỳ ai khác.

“Chỉ có của tao thôi sao? Vậy nó là một chiếc áo mới vừa xuất xưởng à?” Tô Dao ngơ ngác hỏi trí não: “Thế nên lúc tao mất đi ý thức, đã tự cho rằng mình là một người đàn ông cao tầm hai mét ư? Dù gì thì lúc tỉnh táo tao cũng chẳng bao giờ đi mua đồ nam cả...”