Chương 25: Sau khi thức tỉnh

Anh ta cúi đầu nhìn móng vuốt trong lòng bàn tay mình, ngón cái từ từ di chuyển lên trên, tiến vào vùng bàn tay đã thú hóa.

Đầu ngón tay lướt qua lớp lông nhung mềm mại màu đỏ sẫm, chạm đến lớp đệm thịt màu đen hơi thô ráp.

Đầu tiên là phần đệm thịt lớn nhất ở móng trước, hình dạng của nó giống như một bàn tay thu nhỏ, lại giống như một quả đào dẹt.

Anh ta vuốt dọc theo đệm thịt đó, chạm đến những đệm ngón tròn trịa bên trong, không nhịn được ấn nhẹ một cái.

Trong rãnh xương ngón tay, móng vuốt sắc nhọn từ từ vươn ra.

Anh ta thả tay ra.

Móng vuốt lập tức thu lại.

Anh ta lại ấn một lần nữa.

Móng vuốt lại bật ra ngay.

“?”

Tô Dao nhìn anh ta như nhìn một kẻ thần kinh.

Anh ta rất bình tĩnh ấn thêm hai lần, rồi nắm lấy chiếc vuốt lông xù đó.

Vài giây sau, cùng với tiếng xương cốt biến dạng, giãn ra kêu răng rắc, bàn tay mạnh mẽ, gân cốt rõ ràng kia cũng từ từ hóa thành móng vuốt.

Hai chiếc vuốt có hình dạng giống nhau nhưng kích thước chênh lệch khá nhiều chạm vào nhau.

Giống như hai con mèo lớn đang học theo kiểu đập tay của con người.

Tô Dao cảm thấy khí tức của đối phương đã thay đổi.

Ban đầu người này không có mùi gì đặc biệt, chỉ tỏa ra một luồng khí mát mẻ dễ chịu, bây giờ anh ta dường như đã trở thành đồng loại của cô.

Cô ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, thân thiết và rất dễ chịu.

Chiếc đuôi bọ cạp đang vểnh lên khẽ lúc lắc hai cái, vui vẻ cuộn tròn lại, móc đuôi từ từ hạ xuống, gai nhọn gần như chạm vào trán người đàn ông kia.

Hầu hết mọi người khi đối mặt với cảnh này, có lẽ đều không thể quá bình tĩnh, thản nhiên.

“Đúng rồi.”

Người đàn ông tóc đen tâm trạng ổn định, ngẩng đầu nhìn: “Còn có cái này nữa.”

Anh ta hạ vuốt xuống, phía dưới vạt áo loé lên một bóng đen, khối màu đen đó nhanh chóng áp sát lại, giống như dây leo quấn quanh thân cây, siết chặt lấy đuôi của cô.

Tô Dao nghiêng đầu.

Hai chiếc đuôi bọ cạp giống hệt nhau quấn quýt trên không, những chiếc móc đuôi sắc nhọn, cong vυ"t đan vào nhau, như có như không khẽ chạm vào nhau tựa nụ hôn.

Cô nhanh chóng thả lỏng.

Khoảnh khắc đó, Tô Dao lại nhìn thấy vầng sáng vàng kim kia.

Nó giống như một cơn mưa ánh sáng ấm áp dịu dàng rơi xuống, nhẹ nhàng bao bọc lấy cô hoàn toàn.

Cô dường như được ôm vào một vòng tay ấm áp, giống như quay về thời thơ ấu nhiều năm trước, những buổi chiều vô tư lự ngủ yên trong vòng tay mẹ.

Hơi ấm thấm vào da thịt, vô số ký ức cũng đồng thời ùa về trong tâm trí.

Cô nhớ ra mình là ai, nhớ lại tất cả mọi chuyện đã qua, cũng nhớ đến sảnh tiệc huy hoàng lộng lẫy, và cả con phố nhuốm màu máu.

Tô Dao đột ngột mở bừng mắt.

Tô Dao đứng giữa đường, ngơ ngác nhìn quanh.

Cửa của một cửa hàng gần nhất đã bị tông nát, tường kính bị đập thủng một lỗ, trên mặt đất vương vãi những mảnh vỡ lấp lánh.

Trong gió tràn ngập mùi tanh, xác chết và những chi bị chặt đứt vương vãi khắp nơi, cả con phố tựa như một lò mổ.

“…”

Trước đó đã xảy ra chuyện gì?

Cô nhớ những dòng phụ đề tục tĩu, nhớ có người phát động tấn công, còn mình thì chuẩn bị chiến đấu, giao phó tất cả cho bản năng, tiến vào trạng thái thức tỉnh.

Chuyện sau đó giống như một giấc mơ, bây giờ chỉ có thể nhớ lại vài mảnh ký ức rời rạc, chủ yếu là những trận chiến máu me mờ ảo.

Còn có một vài hình ảnh hư hư thực thực.

Cô thậm chí không thể phán đoán đó là ảo giác của mình hay là thật.

Ví dụ như cô lại nhìn thấy cơ ngực của ai đó.

Nhưng hình như đó là thứ mình đã mơ thấy trước đây thì phải?

Có lẽ chỉ là ký ức của mình bị rối loạn thôi.

Tô Dao cúi đầu, nhìn xuống chiếc áo màu đen tuyền trong lòng, trên đó có vài vết rách do móng vuốt sắc bén cào qua.

Ngón tay cô lún vào lớp vải dày dặn, lúc tỉnh lại thậm chí còn vô thức nắm chặt lấy nó.

Giống như là do chính mình lột từ trên người ai đó xuống.

“?”

Cô giũ chiếc áo khoác gió, phát hiện kích cỡ có hơi quá lố.

Nếu đây là thứ mình cướp được, nhặt được hay mua được lúc phát điên, vậy thì đúng là điên thật triệt để rồi.

“...Chà, cảnh tượng này hoành tráng hơn lần đầu tiên tôi thức tỉnh nhiều.”

Phía xa, một bóng người nhảy xuống từ trên cao.

Tô Dao vừa mới khoác lên người chiếc áo gió khổng lồ, dù sao thì trên áo cũng không có vết máu.

Cô quay đầu lại.

Chàng thanh niên tóc bạc mắt xanh lục đứng trên nóc nhà, rồi lại nhẹ nhàng nhảy xuống đất, và còn tránh được những khu vực dính máu.

Dáng người anh ta nhẹ nhàng, lúc tiếp đất gần như không phát ra tiếng động.

Tô Dao bất chợt nghĩ đến cảnh khỉ xuống cây, cô ho nhẹ một tiếng: “...Ngài lại đích thân đến tìm tôi sao, thưa Điện hạ?”

Địch Luân xòe tay: “Chúng ta đang nói chuyện thì tín hiệu bên cô đột ngột bị ngắt. Nếu cô vẫn luôn ở trên Thụy Địch Ân -XIII, tôi không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra.”

Trong đại đa số các tinh vực thuộc lãnh thổ của Outlet, tín hiệu mạng đều rất ổn định.

Dù thỉnh thoảng có biến động, cũng không đến mức làm cả cuộc đối thoại bị ngắt quãng.

Cũng vì thế mà Địch Luân cảm thấy có gì đó không ổn.

Vừa hay Thứ Sáu cũng đang liên lạc phi thuyền đến đón người, thế là Thân vương Điện hạ cũng nhúng tay vào, một mặt gây áp lực cho hải quan, một mặt đích thân chạy tới đây.

“Hơn nữa, sau khi rời khỏi bữa tiệc của cô, tàu con thoi của tôi vốn cũng đang bay về hướng này.”