Chương 24: Tôi muốn quà tặng

Chu Đồng thờ ơ xua tay, Nguyễn Giảo vội vàng rời khỏi lớp học. Hành lang bên ngoài khá đông đúc, cô ta nhanh chóng luồn lách qua đám đông, chen vào vị trí cuối cùng trong thang máy.

Sau khi ra khỏi tòa nhà giảng đường, cô ta thoắt một cái đã chạy biến vào khu vườn phía sau.

Trên một con đường nhỏ rợp bóng cây xanh um tùm, cô ta nhìn thấy bóng dáng người thanh niên tóc vàng từ xa.

Nguyễn Giảo chạy tới: "Điện hạ!"

Gương mặt cô ta vẫn còn chút ửng hồng, hơi thở cũng có phần gấp gáp.

Ánh mắt Thụy An dừng trên đôi má của cô gái trẻ: "Không cần vội vàng thế, hôm nay em còn tiết học nào không?"

Nguyễn Giảo lắc đầu rồi lại gật đầu, nhịp tim vốn nên đã bình ổn lại tăng nhanh thêm vài phần: "Hết rồi ạ, em vốn định nghe giảng ké tiết của giáo sư Lý, nhưng tối xem lại video cũng được."

"Ừ." Thụy An mỉm cười: "Anh có mang theo đội ngũ Thần Liệu Sư, giúp em thúc đẩy tiến độ thức tỉnh sơ cấp. Chỉ là việc này không tiện tiến hành ở trường, nếu em có thời gian, bây giờ có thể lên đường ngay."

Tim Nguyễn Giảo đập càng lúc càng dữ dội: "Điện hạ!"

"Anh biết em muốn dựa vào nỗ lực của bản thân hơn, nhưng mà."

Lời còn chưa dứt, quang não của anh ta đã rung lên điên cuồng.

Vương tử khẽ sững lại.

Mức độ thông báo này có nghĩa là có chuyện quan trọng.

Anh ta nhìn Nguyễn Giảo với ánh mắt áy náy, rồi nhận cuộc gọi thoại từ Bộ Nội vụ Hoàng gia.

"Cái gì?!"

Thụy An n vô cùng bất ngờ: "Tô Dao bị tấn công sao?"

-

Quỹ đạo Đê Nga Tư-VII.

Trên một vệ tinh đổ nát, trong một thị trấn nào đó.

Dây cáp trên cao chằng chịt, cắt nát bầu trời xám xịt u ám.

Trên con phố tĩnh lặng chết chóc tràn ngập mùi máu tanh.

Camera giám sát bị bỏ hoang nhiều năm treo trên bức tường cao, đã sớm phủ một lớp bụi dày. Thi thể không toàn vẹn nằm ngổn ngang trên mặt đất, bộ phận cấy ghép nhân tạo thỉnh thoảng tóe lên tia lửa.

Tô Dao cảm thấy toàn thân nóng rực.

Giống như kẻ săn mồi đuổi theo con mồi hồi lâu dưới nắng gắt, hơi nóng thiêu đốt từ trong ra ngoài, nhiệt độ ở cổ họng, tim phổi, gan mật, dạ dày ruột đều không ngừng tăng cao.

Cô vội vàng vạch bung áo khoác của đối phương, rồi vùi mặt vào chiếc áo sơ mi mát lạnh trơn nhẵn, cảm nhận được hơi lạnh từ l*иg ngực đối phương lan tỏa ra.

Răng nanh sắc bén cắn nát vải vóc, lớp ngăn cách mỏng manh đó biến mất, hơi lạnh tỏa ra từ da thịt càng thêm rõ rệt.

Môi cô chạm vào làn da nhẵn mịn, khi răng nanh lướt qua, chỉ để lại một vệt trắng thoáng qua chứ không xé rách nó.

Cơ bắp cuồn cuộn rắn chắc, dường như chứa đựng sức mạnh vô tận, lại mát lạnh đến thế.

Tô Dao lặng lẽ giơ tay lên, đặt móng vuốt lên cơ ngực của anh ta, ấn xuống vài cái.

Thớ thịt dưới lòng bàn tay săn chắc dẻo dai, căng đầy mà lại có chút đàn hồi.

Trong cái chạm như vậy, cô cảm nhận được một niềm vui kỳ lạ khó tả.

Thế là cô lại ấn thêm mấy cái nữa.

"...Có lẽ anh cũng không thể cho tôi câu trả lời."

Người đó một tay nắm lấy hai cổ tay cô, kéo tay cô sang một bên, rồi cởi thẳng áo khoác ngoài ra.

"Vậy đây là lần cuối cùng tôi tìm cô."

Anh ta dường như nghĩ tới điều gì đó: "Tôi cũng không ngại thử xem... chắc sẽ không phiền phức hơn mấy con robot năm đó đâu."

Tô Dao có chút mơ hồ nhìn anh ta.

Cô không hề ý thức được, nếu đổi lại là người khác, có lẽ lúc này đã bị mình một miếng cắn nát ngực phanh bụng rồi, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt rất mới lạ.

Sau lưng người đàn ông áo đen bùng lên một vùng ánh sáng vàng rực rỡ.

Họ đứng quá gần nhau, vùng ánh sáng vàng đó lại quá lớn, đến nỗi Tô Dao không nhìn rõ hình dáng đường nét của thứ đó.

"...Độ tương thích."

Cô lẩm bẩm một mình.

"Đang điều chỉnh."

Người đàn ông áo đen chậm rãi lên tiếng: "Tôi cũng là lần đầu, cô cho tôi chút thời gian, trước tiên để cô thả lỏng, đúng không? Nghe nói giữa đồng loại thì đơn giản hơn?"

Tô Dao không thể hoàn toàn hiểu được tất cả những điều này.

Nhưng một vài từ ngữ và khái niệm nhảy nhót trong đầu cô, nhắc nhở cô rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Ví dụ như không phải ai cũng có thể dùng tinh thần thể để xoa dịu người khác.

Hoặc là phải có độ tương thích, hoặc là phải có năng lực đặc biệt tương ứng.

“Thần Liệu Sư.”

Cô giơ tay định túm cổ áo đối phương, nhưng móng vuốt còn chưa kịp thu lại, giằng co một hồi, chiếc áo sơ mi vốn đã rách lại bị cào rách thêm một mảng.

“Ừm.” người đàn ông trước mặt chậm rãi gật đầu, “...cô cứ coi tôi là Thần Liệu Sư đi.”

Tô Dao chớp chớp mắt: “Điểm đánh giá của khách hàng dành cho anh là bao nhiêu?”

Anh ta nghĩ một lát: “Cô cho bao nhiêu thì là bấy nhiêu, dù sao cô cũng là người đầu tiên, sau này cũng sẽ không có người thứ hai.”

Tô Dao: “???”

Đây là lời mà một người chuyên nghiệp nên nói sao?

Trong đầu cô hiện lên rất nhiều giao diện đánh giá.

Đủ loại phần mềm, đủ loại APP.

Có vài cái còn là nhân viên nhà hàng giúp cô mở ra, nụ cười của họ khi nói "đánh giá tốt ba mươi chữ kèm ảnh sẽ được tặng quà" vẫn còn hiện rõ trước mắt.

Tô Dao lại đưa tay túm áo anh ta: “Tôi muốn quà tặng.”

Rồi túm rách vài mảnh vải vụn.

Giây tiếp theo, cổ tay cô bị người ta nắm lấy, bàn tay lạnh lẽo rộng lớn dễ dàng nắm chặt cổ tay mảnh khảnh, hoàn toàn bao trọn nó trong lòng bàn tay.