Chương 38

Những người được chọn cho lễ Tế Nguyệt toàn là các thiếu nữ xinh đẹp đương tuổi xuân thì.

“À phải rồi, vị cô nương này là ai thế?”

Thành Kiến Nguyệt của họ từ bao giờ lại xuất hiện một cô nương xinh đẹp nhường này, e là tiên tử trên trời cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Hỏi nhiều làm gì?”

Chu phu nhân trong lòng vẫn còn canh cánh chuyện lễ Tế Nguyệt, lại chẳng muốn dây dưa nhiều với kẻ xấu xí này ở đây, bèn dẫn Ngư Thanh Chỉ đi về phía bãi đất trống.

Khi cô nương áo hồng vừa lướt qua, trong không khí liền thoang thoảng một làn hương thơm. Gã đàn ông hít hà vài hơi, sau đó lập tức chạy vội về hướng phủ Thành chủ.

Quảng trường rộng lớn đông nghịt người, biển người chen chúc. Sừng sững giữa quảng trường là một đài cao, xung quanh đài rực cháy những ngọn lửa màu vàng kim. Trên đài, có chín người mặc trang phục lông vũ đen tuyền, đeo mặt nạ hình chim đang nhảy múa.

Điệu múa ấy vừa quái dị lại pha chút hoang đường, ẩn sâu trong đó còn mang lại cho người xem một cảm giác khó chịu mơ hồ.

Điều kỳ lạ hơn là bên dưới đài đã có không ít người bắt chước những kẻ đeo mặt nạ trên cao kia mà nhảy nhót theo. Tay họ cầm l*иg đèn, cơ thể cứng đờ uốn éo. Dần dần, những người khác cũng bị lây lan, cùng gia nhập vào cuộc cuồng hoan này, ngay cả trẻ con cũng không ngoại lệ.

Ngư Thanh Chỉ trân trân mở to mắt. Tuy không hợp hoàn cảnh lắm, nhưng trong đầu nàng bỗng chốc hiện lên bốn chữ:

Quần ma loạn vũ.

“Ngư cô nương, cô gái ở giữa kia chính là Tú Tú nhà ta.”

Nhìn theo hướng tay Chu phu nhân chỉ, Ngư Thanh Chỉ trông thấy năm cô gái trên đài cao cả trăm mét. Họ đều mặc y phục trắng, gió trên cao thổi tung tà áo trông có vài phần phiêu dật như tiên. Thế nhưng, những sợi dây thừng trói chặt trên người, khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt nhắm nghiền lại tiết lộ tình cảnh chẳng lành của họ lúc này.

“Ngư cô nương, Tú Tú con bé sao rồi?”

Ở độ cao cả trăm mét như vậy, Chu phu nhân không thể nhìn rõ dáng vẻ của con gái.

“Nàng ấy ngủ rồi.”

Mặc dù trạng thái không tốt lắm, nhưng cả năm cô gái bên trên vẫn còn sống.

“Ngư cô nương, cô có thể giải cứu Tú Tú và mọi người được không?” Nghe nói Tú Tú đang ngủ, Chu phu nhân lộ vẻ lo lắng, vội vàng nắm lấy tay Ngư Thanh Chỉ, tha thiết cầu khẩn.

“Không được.” Ngư Thanh Chỉ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía đài cao đang rực lửa, nói: “Chín kẻ đeo mặt nạ kia, nếu không có gì bất ngờ thì hẳn là yêu quái. Tu vi của ta còn thấp, cho dù có thể đưa Tú Tú và những người khác xuống, ta cũng không cách nào dẹp yên được chuyện này.”

Chín tên yêu quái này mới chỉ là bề nổi, trong bóng tối không biết còn thứ gì đang chực chờ.

Huống chi...

Ngư Thanh Chỉ đưa mắt nhìn khắp quảng trường, hàng vạn người phàm đang nhảy múa loạn xạ. Với mức độ si mê điên cuồng hiện tại của họ, đây cũng sẽ là trở ngại lớn nếu nàng ra tay cứu Tú Tú.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Chu phu nhân cuống lên. Chẳng lẽ Tú Tú của bà thực sự hết cách cứu chữa rồi sao?

“Chu phu nhân, bà đừng vội, bạn đồng hành của ta rất lợi hại, đợi huynh ấy đến nhất định sẽ cứu được họ.”

Tình hình tồi tệ hơn nàng tưởng tượng, nàng thực sự không nắm chắc phần thắng để cứu những cô gái kia trong hoàn cảnh này.

“Nhỡ đâu hắn đến muộn thì sao?” Chu phu nhân siết chặt tay Ngư Thanh Chỉ, ánh mắt tuyệt vọng nhìn nàng.

“Sẽ không đâu.” Ngư Thanh Chỉ lập tức phủ nhận. Để trấn an Chu phu nhân đang sắp suy sụp, nàng lại nói thêm: “...Nếu hắn đến muộn, ta cũng sẽ dốc toàn lực giúp đỡ các cô gái ấy.”

Có pháp khí của Na Tra ở đây, việc kéo dài thời gian chắc không thành vấn đề.

Nhưng đám người phàm này quá đông, vòng Càn Khôn lại là pháp khí mang tính tấn công, nàng điều khiển chưa thạo, sợ rằng sẽ lỡ tay làm họ bị thương.

Ngư Thanh Chỉ bước đến bên dưới đài ngắm trăng, trong đầu bắt đầu trù tính đến tình huống xấu nhất, cũng như những việc nàng có thể làm.

Trên quảng trường vô cùng náo nhiệt, cộng thêm việc nàng đang chìm đắm trong suy tư của riêng mình, nên ngay cả khi Chu phu nhân rời đi lúc nào nàng cũng không hay biết.

Bên bức tường treo đèn hoa, một nam một nữ đang đứng đối diện nhau.

“Cái tên vô lại này, ngươi lại muốn nói gì nữa?”

Chu phu nhân tâm trạng đang sa sút thì thấy một gã đàn ông lén lút lảng vảng quanh đó. Bà nhìn kỹ, hóa ra chính là Vương Sinh Tài vừa đi rồi lại quay lại.

Sợ hắn ta đến làm ảnh hưởng dòng suy nghĩ của Ngư cô nương, Chu phu nhân định bụng qua đó đuổi hắn ta đi.

“Chu gia tẩu tử, ta có một cách cứu được Tú Tú đấy.” Vương Sinh Tài cười bí hiểm, ghé sát lại gần, rồi móc từ trong ngực áo ra một chiếc bình ngọc trắng nhỏ.

“Đây là vật gì?” Dù biết Vương Sinh Tài là kẻ không đáng tin, nhưng Chu phu nhân đang nóng lòng cứu con, nên vẫn cố hỏi thêm một câu.

“Đây là Nguyệt Kiến Hương, ngửi phải thứ này thì đến thần tiên cũng phải ngủ mê mệt ba ngày.”

Chu phu nhân nghe vậy sắc mặt liền khó coi, trong lòng giận sôi lên. Bà đúng là hồ đồ rồi mới đi tin tên vô lại này có cách cứu Tú Tú.

Chẳng lẽ bà phải đợi đám “thần tiên” kia đến bắt Tú Tú đi, rồi dùng cái gọi là Nguyệt Kiến Hương này đánh thuốc mê bọn họ sao?

“Không không không.” Vương Sinh Tài thấy bà hiểu lầm liền vội vàng giải thích: “Chỉ cần tẩu dùng loại hương này đánh thuốc mê cô nương áo hồng kia, Thành chủ sẽ dùng nàng để thế chỗ cho Tú Tú nhà thím.”

Bàn tay Chu phu nhân khựng lại.

Thấy có hy vọng, Vương Sinh Tài cười hì hì, để lộ hàm răng ố vàng: “Nàng đâu phải người thường, dù có bị bắt đi cũng chẳng sao cả, nhưng còn Tú Tú thì sao?”

Thấy bà im lặng, Vương Sinh Tài cười nham hiểm, nhét lọ Nguyệt Kiến Hương vào tay bà rồi nói: “Tẩu tử là người thông minh mà.