Chương 37

Thấy thiếu niên mặt lạnh kia rời đi, vị phu nhân muốn nói lại thôi.

Vị tiểu tiên tử xinh đẹp ở lại trông chẳng có vẻ gì là biết hàng yêu phục ma, khiến bà không khỏi lo lắng liệu con gái mình có được cứu hay không.

Tuy nhiên, bà cũng rất tỉnh táo nhận ra đây đã là kết quả tốt nhất rồi. Hai người họ nhìn qua là biết có quan hệ không tầm thường, vị tiểu thần quân kia chắc chắn sẽ nhanh chóng quay lại thôi.

Ngón tay mân mê chiếc vòng vàng trên cổ tay, trong lòng Ngư Thanh Chỉ dâng lên một dòng nước ấm. Ở bên cạnh hắn bao năm, nàng tự nhiên biết rõ vật này là gì.

“Tiên tử, chúng ta mau qua đó thôi.”

Thấy tiểu tiên tử vẫn đứng yên bất động, phu nhân có chút sốt ruột thúc giục.

“Được.” Ngư Thanh Chỉ mỉm cười gật đầu, nói với bà: “Đừng gọi ta là tiên tử, ta tên là Ngư Thanh Chỉ, cứ gọi tên ta là được rồi.”

Nhìn thấy nụ cười của nàng, phu nhân ngẩn ngơ một lúc lâu không thể rời mắt. Quả không hổ là tiên tử, khí chất hoàn toàn khác biệt so với những người phàm tục như họ.

“Ngư cô nương.” Phu nhân cung kính gọi, rồi nói thêm: “Nhà chồng ta họ Chu.”

Trên đường đi đến nơi tổ chức nghi thức Tế Nguyệt, Ngư Thanh Chỉ lại được nghe Chu phu nhân kể rất nhiều chuyện về cuộc sống của hai mẹ con bà.

Khi con gái vừa đầy tháng, phu quân của Chu phu nhân đi săn không may bị thú dữ tấn công, chết trong thảm trạng. Sau nỗi đau mất chồng, bà một mình vất vả nuôi con khôn lớn. Đứa con gái đã quen chịu khổ cùng mẹ, chưa kịp hưởng một ngày sung sướиɠ nào thì nay lại sắp phải bỏ mạng vì cái nghi thức Tế Nguyệt này, bảo bà làm sao có thể chấp nhận được.

Nếu hôm nay không gặp được hai vị thần tiên này, e rằng sau khi con gái mất, bà cũng chẳng thiết sống nữa.

Lắng nghe tấm lòng yêu con tha thiết của Chu phu nhân, Ngư Thanh Chỉ hồi lâu vẫn chưa thể bình tâm.

Ngay cả trong xã hội cổ đại trọng nam khinh nữ vẫn có những người mẹ yêu con gái như mạng sống, vậy mà ở xã hội hiện đại luôn hô hào nam nữ bình đẳng, lại có những bậc cha mẹ nhẫn tâm vứt bỏ con mình chỉ vì nó là con gái.

Nàng tự giễu lắc đầu, đè nén những suy nghĩ không hợp thời xuống đáy lòng. Ngư Thanh Chỉ kiên định nhìn Chu phu nhân, giọng nói ôn hòa: “Chu phu nhân, chúng ta nhất định sẽ cứu được con gái của bà.”

“Đa tạ Ngư cô nương.”

Nghi thức Tế Nguyệt là hoạt động quan trọng nhất của Kiến Nguyệt Thành, hầu như toàn bộ người dân trong thành đều sẽ tham gia.

Để buổi lễ diễn ra hoàn hảo, thành chủ đã cho phá bỏ phần lớn kiến trúc ở phía nam thành, tiêu tốn vô số nhân lực vật lực để xây dựng một đài Vọng Nguyệt, đồng thời mở rộng một khoảng đất trống lớn xung quanh để toàn dân cùng vui chơi.

“Chẳng lẽ không có ai phản đối nghi thức này sao?”

Mỗi năm hiến tế năm thiếu nữ đương độ xuân thì, nghi thức này đã diễn ra cả trăm năm nay, tính ra ít nhất cũng có năm trăm cô gái đã bị hy sinh. Chẳng lẽ người thân, bạn bè của họ không có chút oán thán nào ư?

Chu phu nhân lắc đầu, cười khổ một tiếng rồi đáp: “Rất ít. Cho dù bị chọn trúng, gia đình cô gái đó cũng sẽ lấy làm vinh dự, bởi vì nhà họ đã sinh ra được một cô con gái làm “thần tiên”.”

Bản thân bà trước đây cũng từng coi đó là niềm vinh dự, cho đến khi Tú Tú tham gia nghi thức Tế Nguyệt lần đầu tiên trở về và nói với bà rằng nàng không muốn làm thần tiên, chỉ muốn mãi mãi ở bên cạnh mẫu thân.

Kể từ đó, Chu phu nhân không còn muốn con mình bị chọn nữa. Nhưng năm nay vận rủi rốt cuộc vẫn giáng xuống đầu mẹ con bà. Lúc này bà mới thấu hiểu sự đáng sợ của nghi thức Tế Nguyệt: người bị chọn không có quyền từ chối, bắt buộc phải đi làm “thần tiên”.

“Tú Tú nhà ta không muốn mà.” Đôi mắt sưng đỏ của Chu phu nhân lại lặng lẽ rơi lệ.

“Chu phu nhân, đừng khóc nữa kẻo hại mắt, lát nữa Tú Tú nhìn thấy sẽ lo lắng đấy.”

Nghe nói Tú Tú sẽ lo lắng, quả nhiên Chu phu nhân liền nín khóc.

Càng đến gần phía nam thành, ánh trăng càng thêm vằng vặc. Người người cầm trên tay những chiếc đèn l*иg đủ mọi hình dáng, trên mặt ai nấy đều tràn ngập nụ cười hạnh phúc, tiếng cười đùa trong trẻo như chuông bạc của trẻ thơ vang vọng bên tai.

“Chu gia tẩu tử, sao giờ mới tới?” Một người đàn ông trung niên tướng mạo xấu xí, ăn mặc rách rưới bước tới. Tuy miệng nói chuyện với Chu phu nhân nhưng đôi mắt gã lại dán chặt vào cô gái áo hồng bên cạnh bà.

Làn da trắng hơn tuyết, đôi mắt sáng long lanh, khiến người ta không thể rời mắt.

Chu phu nhân vội vàng chắn trước mặt Ngư Thanh Chỉ, giọng điệu chẳng mấy vui vẻ đáp lại gã đàn ông: “Ta đến lúc nào cần phải báo cho ngươi biết sao?”

“Chẳng phải là do Tú Tú sắp được làm thần tiên rồi sao?” Gã đàn ông dời mắt nhìn về phía Chu phu nhân, kiên nhẫn nói: “Tuy không tình nguyện, nhưng chuyện bị chọn trúng là sự thật không thể thay đổi, tẩu nên nghĩ thoáng ra một chút. Tú Tú làm thần tiên, đối với Chu gia các người cũng là một niềm vinh hạnh.”

“Vinh hạnh này cho ngươi đấy.”

“Ta muốn cũng đâu có con gái đâu.” Gã đến vợ còn chưa có, lấy đâu ra con gái mà đưa đi làm thần tiên, “Hơn nữa ta xấu xí thế này, dù có con gái thì cũng chẳng được chọn đâu.”