Chương 34

Na Tra cũng rất phối hợp, từ trong tay áo lấy ra một viên châu đưa cho hai ông bà lão. Viên châu đó toàn thân phát ra ánh vàng rực rỡ, đẹp đến mức không lời nào tả xiết. Tất cả những người đi đường và các tiểu thương xung quanh đều bị thu hút, ai nấy đều dán chặt mắt vào viên kim châu.

"Ta chỉ có thứ này thôi." Hắn hạ phàm vốn là để trừ yêu diệt ma, chưa bao giờ nán lại trần gian, nên tự nhiên cũng không chuẩn bị sẵn tiền bạc.

Nhìn thấy viên kim châu, bà lão thoạt đầu mừng rỡ ra mặt, bởi vì có nó, chân của ông nhà mình sẽ có hy vọng được chữa khỏi. Thế nhưng rất nhanh sau đó, bà đã nghĩ đến những hệ lụy có thể xảy ra, vẻ mặt liền trở nên lo lắng.

Con phố này đông người như vậy, nếu hai thân già này dám nhận món bảo vật này, e rằng sẽ không thể sống sót để nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai.

Ngư Thanh Chỉ cũng bị viên châu vàng óng ánh này làm cho lóa cả mắt. Tuy nhiên, món đồ này quả thực không thích hợp để tặng cho một cặp vợ chồng nghèo khó, bởi vì nó sẽ mang đến tai họa cho họ.

Nàng nhận lấy viên kim châu từ tay hắn, rồi đưa mắt nhìn xuống chân của ông lão, đoạn mỉm cười nói với bà lão: "Bà ơi, hai huynh muội chúng con ra ngoài không mang theo tiền bạc, nhưng huynh trưởng của con lại rất am tường y thuật. Hay là để chúng con chữa chân cho ông lão để trừ vào tiền hàng, có được không ạ?"

Bà lão vui mừng đồng ý ngay. Nếu thật sự có thể chữa khỏi chân cho ông nhà bà, thì cho dù có tặng hết tất cả số vòng hoa này cho họ, bà cũng cam lòng.

"Huynh trưởng, huynh giúp ông lão này đi mà." Ngư Thanh Chỉ nhìn Na Tra với ánh mắt cầu cứu, rồi nịnh nọt chớp chớp mắt với hắn.

Vết thương của ông lão này vốn dĩ không nặng, chỉ là vì dùng thuốc bừa bãi nên mới khiến bệnh tình trở nên trầm trọng hơn. Đối với Na Tra mà nói, chuyện này hẳn là rất đơn giản.

Na Tra: "..."

Con cá này lại giở trò liếc mắt đưa tình.

Na Tra không hề bước lại gần, chỉ đứng từ xa phất tay một cái, một luồng sáng nhàn nhạt liền bao phủ lấy chân của ông lão.

Cơn đau nhức mà ông phải chịu đựng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Ông lão kinh ngạc đứng dậy đi thử vài bước, không những khỏi hẳn mà còn cảm thấy linh hoạt hơn trước.

Thế nhưng vị thiếu niên này đâu có chạm vào người ông, chẳng lẽ là trời cao hiển linh hay sao?

Ông đang định lên tiếng cảm tạ thì mới phát hiện ra hai người họ đã biến mất tự lúc nào. Ngay cả bà lão vốn vẫn luôn nhìn họ cũng không tài nào nhớ ra được họ đã rời đi từ khi nào.

"Đúng là gặp được thần tiên rồi."

"Lại có cả thần tiên đến mua vòng hoa của chúng ta nữa ư?"

Những người xung quanh cũng không ai để ý thấy họ rời đi lúc nào, chỉ biết rằng mình vừa được gặp thần tiên. Sau khi nhìn nhau đầy kinh ngạc, tất cả đều vội vàng ùa đến sạp hàng hoa nhài để mua cho bằng được chiếc vòng "giống hệt thần tiên".

Chỉ trong chốc lát, những chiếc vòng hoa nhài vốn đang ế ẩm đã được mua sạch sành sanh, ngay cả những cành hoa bên cạnh cũng được người ta mua hết.

Hai ông bà lão: "..."

Đúng là trời cao hiển linh thật rồi, chỉ là không biết là vị thần tiên nào đã ra tay tương trợ.

-

Sau khi Na Tra chữa khỏi cho ông lão một cách thần kỳ, Ngư Thanh Chỉ biết rằng chuyện này chắc chắn sẽ gây ra chấn động. Vì vậy, trước khi mọi người kịp phản ứng, nàng đã vội vàng kéo Na Tra rời đi.

"Tam Thái tử, phàm gian có tiền bạc của phàm gian, nếu dùng vật của tiên gia, sẽ gây ra phiền phức đó."

"Sao không gọi ta là huynh trưởng nữa?" Na Tra đáp lại một câu chẳng liên quan.

Ngư Thanh Chỉ: "..."

Làm huynh trưởng mà cũng ghiền được à? Lúc trước chẳng phải đã có một muội muội rồi sao?

Thấy Ngư Thanh Chỉ im lặng, Na Tra lại nói: "Mà này, con cá nhà ngươi cũng biết nhiều chuyện thật đấy nhỉ?"

Nghe ra được sự dò xét trong lời nói của Na Tra, Ngư Thanh Chỉ bèn ngoan ngoãn mỉm cười, đáp: "Lúc trước chẳng phải ta đã ở phàm gian mấy tháng sao? Chính là lúc đó biết được đó ạ."

"Lúc đó ngươi không phải là cá à?"

"Thuần Vu Thanh thường hay nói chuyện với cá."

Không biết câu nói này đã chạm vào điểm nào của Na Tra mà sắc mặt hắn bỗng trầm xuống: "Quan hệ của hai người thân thiết thật đấy."

"Chẳng phải Tam Thái tử đã nói rồi sao, lúc đó ta vẫn còn là cá, làm sao có thể thân thiết với hắn được." Biểu cảm trên mặt Ngư Thanh Chỉ có chút mất kiểm soát, nàng khẽ nhếch môi, rồi lại bắt đầu dỗ dành vị đại tiên này: "Nếu nói về người có quan hệ tốt với ta, đương nhiên phải là Tam Thái tử rồi."

"Ta mới không thèm có quan hệ tốt với một con cá."

Ngư Thanh Chỉ nhìn hắn, mỉm cười gật đầu: "Vâng, vâng, Tam Thái tử không thèm."

Nghe ra sự chiều theo trong lời nói của nàng, trong lòng Na Tra bỗng dấy lên một cảm giác khó chịu không tên.