Chương 33

Giật lấy chuỗi vòng tay xong, Na Tra nhìn con cá con đang cười với vẻ mặt trêu chọc, không kiềm được mà đưa tay lên gõ vào trán nàng như một thói quen. Thế nhưng, cảm giác va chạm hoàn toàn khác với trước đây khiến hắn thoáng sững người.

"Tam thái... huynh, sao huynh lại đánh ta?" Ngư Thanh Chỉ vừa xoa trán vừa đau đớn kêu lên, ánh mắt nhìn thiếu niên bên cạnh tràn đầy oán giận.

Đúng là đồ bạo lực!

Bị con cá con này lườm một cái, cảm giác kỳ lạ trong lòng Na Tra cũng vơi đi vài phần. Hắn thản nhiên nói: "Ai bảo nàng cười nhạo ta."

"Ta nào có?" Nàng cảm thấy mình còn oan hơn cả Đậu Nga. Rõ ràng, nàng chỉ cười với hắn một cách thân thiện thôi mà?

Mãi đến khi nàng bất mãn bỏ tay xuống, Na Tra mới phát hiện trán nàng đã đỏ ửng một mảng. Vết đỏ ấy, nổi bật trên làn da trắng nõn, trông lại càng có vẻ nghiêm trọng hơn.

Sao lại yếu ớt đến thế chứ, tu luyện cùng mình lâu như vậy rồi, mà đến một cái gõ nhẹ của mình cũng không chịu nổi.

Không hiểu sao Na Tra bỗng thấy hơi bực bội trong lòng. Hắn vừa tức giận vừa bất lực, nói: "Chính vì vậy nên nàng càng phải tu hành cho tốt vào."

Ngư Thanh Chỉ: "..."

Hay là ngài đừng gõ ta nữa thì hơn?

Vừa dứt lời khuyên nàng tu hành cho tốt, cơn bực bội trong lòng Na Tra liền tan biến. Đặc biệt là khi thấy dáng vẻ ấm ức nhưng cố nén của con cá, tâm trạng của hắn lại càng vui vẻ hơn bao giờ hết. Giọng hắn cũng trở nên vui tươi hơn hẳn, đoạn bảo nàng: "Đưa tay ra đây."

Ngư Thanh Chỉ miễn cưỡng đưa tay trái ra.

Tay áo của nàng hơi dài, vì vậy Na Tra bèn vén nó lên. Cổ tay trắng nõn, thon thả của người con gái tức thì hiện ra trước mắt. Hắn lặng lẽ kéo tay áo xuống lại một chút.

Sau đó, hắn đeo chuỗi vòng hoa nhài vừa giật từ tay bà lão lên cho nàng. Nghĩ đến chuyện vừa làm trán nàng bị thương, Na Tra bất giác cũng nhẹ tay đi nhiều.

Ngư Thanh Chỉ: "..."

Hóa ra Na Tra giật vòng tay không phải vì hắn muốn đeo à.

Nàng đưa bàn tay đã đeo vòng lên mũi khẽ ngửi. Hương thơm thoang thoảng bay tới khiến tâm trạng nàng cũng trở nên vui vẻ hơn.

Có điều, sao Na Tra phải làm chuyện thừa thãi này nhỉ? Tài thắt nút của hắn tệ thế kia, thà để bà lão làm còn hơn.

Tuân theo nguyên tắc có qua có lại, Ngư Thanh Chỉ cũng nhận lấy chuỗi vòng từ bà lão, định đeo lên cho Na Tra.

"Không cần đâu."

Ta đây mới không thèm đeo hoa nhé.

"Yên tâm đi, lúc về ta sẽ tháo giúp huynh, sẽ không ảnh hưởng đến uy nghiêm của Tam thiếu gia nhà chúng ta đâu. Hôm nay cứ đeo cùng ta đi mà." Ngư Thanh Chỉ mỉm cười, ánh mắt đầy mong chờ nhìn hắn.

Tuy bề ngoài tỏ ra không quan tâm gì cả, nhưng thực ra cũng khá là giữ hình tượng đó chứ.

Ngư Thanh Chỉ thăm dò kéo cổ tay hắn qua, thấy hắn không phản kháng, liền bạo dạn đeo vòng hoa nhài lên, lại còn vô cùng chu đáo thắt cho hắn một cái nơ bướm "chuyên dụng cho đấng nam nhi".

"Kỳ cục thật." Na Tra nhìn đóa hoa nhài trông chẳng hề ăn nhập gì với mình, miệng lẩm bẩm.

Nghe hắn nói vậy, Ngư Thanh Chỉ không cần suy nghĩ mà chen vào ngay: "Không kỳ cục đâu, đóa hoa nhài trắng tinh này hợp với huynh lắm đó."

Na Tra: "..."

"Tình cảm của tiểu nương tử và tiểu lang quân thật tốt." Bà lão cười nói.

Thế nhưng, khi nhìn thấy vết đỏ trên trán tiểu nương tử, bà lại thầm nghĩ, xem ra tiểu lang quân này hành động có hơi thô lỗ.

"Vâng ạ." Ngư Thanh Chỉ cong cong mày mắt, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói êm tai dễ nghe, ngọt ngào tựa như cơn mưa xuân tưới mát vạn vật. "Dù sao thì chúng ta cũng quen nhau nhiều năm rồi mà."

Tuy Na Tra thật sự chẳng hiểu gì về con gái, nhưng hắn đối xử với mình rất tốt. Nàng cũng khá là thích hắn.

Nghe câu trả lời của Ngư Thanh Chỉ, Na Tra chỉ khẽ hừ một tiếng, chứ không hề lên tiếng phản đối.

"Bà ơi, cho con thêm một cành hoa nhài nữa ạ."

Hoa nhài vốn rất nhỏ, tiện để mang theo bên mình mà ngắm nghía.

Ông lão đang cắt tỉa cành hoa vội vàng chọn một vòng hoa tươi mới nhất đưa qua. Ngư Thanh Chỉ đưa tay nhận lấy, đồng thời để ý thấy chân của ông lão có vẻ đi lại không được thuận tiện, dường như đã gặp phải vấn đề gì đó.

"Mấy hôm trước lên núi bị ngã một cú." Thấy vị khách đang nhìn chân mình, ông lão cũng không ngại ngần mà giải thích.

Bây giờ đi khám bệnh tốn kém vô cùng, những người dân thường như họ chỉ có thể dùng mấy bài thuốc dân gian. Còn về việc có khỏi hay không, thì đành phó mặc cho ý trời.

"Tiểu nương tử, tổng cộng là sáu mươi văn tiền."

Ngư Thanh Chỉ không rành về giá cả thời xưa, nhưng nghe qua thì có vẻ cũng không đắt.

Nàng nhìn sang Na Tra, ánh mắt ra hiệu bảo hắn trả tiền.