Chương 32: Mua vòng hoa

May thay, cổng thành đã ở ngay trước mắt. Trên bức tường thành cao lớn, uy nghi có khắc mấy dòng chữ nhỏ, còn ở cổng thành là một tảng đá lớn được đẽo gọt, khắc ba chữ to.

"Kiến Nguyệt Thành."

Bên ngoài cổng thành có rất nhiều quan binh vây quanh, họ mặc đồng phục, vẻ mặt nghiêm nghị, đang lần lượt kiểm tra từng người vào thành.

Thấy Na Tra định đi vào, Ngư Thanh Chỉ vội vàng kéo tay hắn lại.

Nàng và Na Tra không có giấy tờ tùy thân, làm sao có thể quang minh chính đại đi vào được, nên chỉ đành tìm lối đi khác.

“Tiểu Ngư Nhi, nàng làm gì vậy?”

Ngư Thanh Chỉ: “...”

Làm thần tiên thì có thể không cần biết đến thường thức hay sao?!

Dung mạo của hai người vốn nổi bật, nên tự nhiên thu hút không ít ánh nhìn, ngay cả quan binh cũng liên tục liếc nhìn. Ngư Thanh Chỉ mỉm cười gật đầu với họ, rồi kéo tay Na Tra quay về lối cũ.

Mặc dù sắc mặt Na Tra ngày càng khó coi, nhưng may là hắn vẫn phối hợp.

Đợi đến khi đã đi khuất bóng người, Ngư Thanh Chỉ mới buông tay hắn ra, ôn tồn nói: “Vào thành cần phải xác minh thân phận, để phòng ngừa rắc rối, chúng ta cứ lén vào thì hơn.”

Hắn đúng là đã không để ý đến chuyện này.

Nhưng mà… con cá nhỏ này tuổi tác cũng không lớn, phần lớn thời gian đều ở bên cạnh hắn, sao lại biết cả những quy tắc ở nhân gian thế này?

Tạm thời gác lại nghi vấn, hai người bay từ trên cao vào thành Kiến Nguyệt, rồi tìm một con phố vắng vẻ để hạ xuống.

Từ trong con hẻm nhỏ bước ra, tầm mắt bỗng trở nên quang đãng. Trên khu chợ sầm uất náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập, đủ loại tiếng rao hàng vang lên không ngớt.

Nén lại ham muốn khám phá, Ngư Thanh Chỉ đi tìm người hỏi thăm tình hình trước.

Nàng rủ Na Tra xuống trần gian dạo chơi tuy có chút tư tâm của riêng mình, nhưng mục đích chính vẫn là muốn hắn vui vẻ hơn một chút.

Nàng tìm đến một vị đại nương đang bày sạp hàng, rồi mỉm cười thân thiện bước tới hỏi: “Đại nương, xin làm phiền một chút ạ. Chúng cháu từ nơi khác đến, không biết tối nay ở đây có hoạt động gì náo nhiệt không ạ?”

Vị đại nương lần đầu tiên gặp một tiểu nương tử xinh đẹp như vậy, ngẩn người một lúc lâu rồi mới nhiệt tình kể hết các hoạt động tối nay.

Na Tra đứng tựa vào tường, nhìn con cá nhỏ đang trò chuyện với người phàm. Nàng đang chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn mỉm cười gật đầu, thái độ y hệt như khi đối với hắn.

Lẽ nào trong lòng nàng, mình và người phàm được đối xử như nhau?

Chẳng biết đã nhìn nàng bao lâu, Na Tra vội dời tầm mắt, quay sang nhìn những người phàm xung quanh. Nhưng càng nhìn, lông mày hắn lại càng nhíu chặt, cho đến khi nhìn lại về phía con cá nhỏ, mới giãn ra được.

Sao những người phàm này lại xấu xí đến vậy, vẫn là cá nhỏ nhà hắn nhìn thuận mắt hơn.

Sau khi hỏi rõ tình hình, Ngư Thanh Chỉ từ biệt vị đại nương. Vừa quay đầu lại, nàng đã thấy Na Tra cứ nhìn mình chằm chằm.

Mới vừa đi tới trước mặt Na Tra, một mùi hương vô cùng quen thuộc ập tới, Ngư Thanh Chỉ vui mừng nhìn Na Tra, hỏi: “Tam thái tử, bên kia có mùi hoa nhài.”

Nói xong, nàng cũng không đợi Na Tra trả lời, đã vội vàng đi theo mùi hương.

Đi được khoảng trăm mét, Ngư Thanh Chỉ tìm thấy nguồn gốc của mùi hương. Đó là một đôi vợ chồng già đang bán hoa nhài, bên cạnh còn có những chiếc vòng tay được kết bằng hoa nhài và dải lụa trắng, trông vô cùng tinh xảo và xinh đẹp.

Thế nhưng trong túi nàng lại rỗng tuếch, đành phải đợi Na Tra đến gần, rồi mới nịnh nọt nói với khuôn mặt lạnh lùng kia: “Na Tra, ta thích chiếc vòng tay đó.”

Thấy Na Tra gật đầu, Ngư Thanh Chỉ vội kéo tay hắn, vui vẻ đi đến trước sạp hàng, đưa tay ra rồi cười nói với lão bà: “Lão bà bà, chúng cháu lấy hai chiếc ạ.”

Na Tra từ chối: “Ta không cần.”

Cá nhỏ đeo thì thôi đi, chứ hắn mà đeo loại vòng này thì ra thể thống gì nữa? Chẳng phải sẽ bị các vị thần tiên khác cười sau lưng cho đến chết hay sao.

Ngư Thanh Chỉ nhìn ra được suy nghĩ thật sự trong mắt hắn, bèn cười nói: “Yên tâm đi, đợi chúng ta về rồi, hoa này đã sớm héo tàn, sẽ không ảnh hưởng đến khí thế của ngài đâu.”

Lão bà thấy vậy, sợ vị tiểu lang quân này không mua nữa thì mất toi một mối làm ăn khó khăn lắm mới có, liền vội vàng khuyên nhủ: “Tiểu lang quân, cậu cứ nghe lời nương tử nhà mình đi.”

Ngư Thanh Chỉ nghe vậy suýt nữa thì xù lông, theo phản xạ vẫy tay phủ nhận: “Lão bà bà, người hiểu lầm rồi, chúng cháu không phải vợ chồng.”

Nói xong, Ngư Thanh Chỉ nhìn sang thiếu niên bên cạnh, chỉ thấy trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn hiếm khi lộ ra một tia ngơ ngác.

Sau khi lỡ lời, lão bà cũng có chút ngượng ngùng.

Lão ông đang cắt tỉa cành hoa bên cạnh cũng sáp lại, trêu chọc: “Bà đừng nói bậy, đây rõ ràng là hai tỷ đệ mà.”

Ngư Thanh Chỉ: “Chúng cháu cũng không phải tỷ đệ.”

Tha cho nàng đi, nàng chỉ là một con cá chép gấm, đâu dám làm tỷ tỷ của Na Tra chứ.

“Lẽ nào là huynh muội?”

Cũng không thể trách họ hiểu lầm, ở thời xưa, nam nữ chưa thành hôn rất ít khi đi chơi riêng với nhau. Những cặp nam thanh nữ tú đi cùng nhau, hoặc là người thân, hoặc là vợ chồng.

Ngư Thanh Chỉ không muốn dây dưa thêm về vấn đề này nữa, đành cả gan gật đầu thừa nhận.

May mà Na Tra không hề so đo những chuyện này, vẫn điềm nhiên như không có gì.

Lão bà cười “hề hề”, cầm lấy chiếc vòng hoa nhài, ra hiệu cho Ngư Thanh Chỉ đưa tay ra, vừa làm vừa cười trêu Na Tra: “Tiểu lang quân trông thật non nớt.”

Đưa cổ tay ra trước mặt lão bà, Ngư Thanh Chỉ vội vàng lắc đầu: “Là do cháu trông già trước tuổi thôi ạ.”

Na Tra làm sao có vấn đề gì được, nếu có thì cũng là vấn đề của nàng.

Lão bà ngẩn ra, đang định mở lời thì chiếc vòng hoa nhài trên tay bỗng không cánh mà bay. Nhìn lại lần nữa, bà mới phát hiện chiếc vòng đã nằm trong tay của vị tiểu lang quân kia rồi.