Không giống với con cá chép gấm kia, người này toát ra khí tức lạnh lẽo, còn ẩn chứa sát khí. Thấy người tới không có thiện ý, Nguyệt Hoa công chúa vội vàng gọi hộ vệ đến.
Thấy Na Tra chẳng nói chẳng rằng đã gọi Hỏa Tiêm Thương ra định động thủ, Ngư Thanh Chỉ vô cùng kinh hãi. Nàng sợ Na Tra lại gϊếŧ rồng gây ra tai họa, nên vội vàng đưa tay nắm lấy cánh tay hắn, lớn tiếng nói: “Na Tra, không phải chúng ta còn phải đi chơi sao?”
Cảm giác ấm áp truyền đến từ cánh tay khiến Na Tra khựng lại, suýt chút nữa đã đẩy nàng ra.
Giọng của Ngư Thanh Chỉ rất lớn, đương nhiên Nguyệt Hoa công chúa cũng nghe thấy. Khi nhìn thấy món vũ khí trong truyền thuyết và sát khí toát ra từ người thiếu niên, Nguyệt Hoa công chúa lập tức chùn bước. Nàng ta phất tay cho hộ vệ lui ra, thay đổi hoàn toàn vẻ cao ngạo trước đó, nịnh nọt nói: “Tưởng là ai, hóa ra là Na Tra Tam thái tử. Chỉ là phụ hoàng và huynh trưởng đã đến Nam Hải mừng thọ thúc phụ, không thể đích thân tiếp đón, hay là để ta chiêu đãi hai vị nhé?”
Nói xong, Nguyệt Hoa công chúa lại nhìn về phía Ngư Thanh Chỉ, thầm nghĩ: Con cá này sao lúc nãy không nói sớm, nếu biết nàng là người của Na Tra, sao mình lại đi làm khó nàng làm gì?
“Không cần.”
“Nếu đã vậy, vậy thì ta xin tạ lỗi với cô nương đây.” Nguyệt Hoa công chúa đi đến bên cạnh Ngư Thanh Chỉ, thái độ ôn hòa, khác hẳn với lúc nãy. Nàng ta từ trong tay áo lấy ra một hộp bảo châu, nhét vào tay Ngư Thanh Chỉ: “Nghe cô nương nói muốn cùng Tam thái tử đi chơi, chút này coi như là lòng thành của ta.”
Lần đầu đối mặt với màn hối lộ kiểu cổ đại, Ngư Thanh Chỉ: “...”
Nhưng nàng đúng là không có một xu dính túi, lát nữa đi chơi cũng không có tiền. Đang định nhận lấy thì Na Tra liếc mắt nhìn qua.
Ngư Thanh Chỉ bị ánh mắt lạnh lùng đó làm cho run người, vội vàng nhét chiếc hộp lại vào tay công chúa, “Đa tạ công chúa, nhưng không cần đâu ạ.”
Na Tra vốn ghét Long tộc, tốt nhất là mình không nên dính dáng gì đến họ.
Sau khi được Na Tra đưa về bờ, ngay khoảnh khắc tiếp đất, cơn đau dưới chân khiến Ngư Thanh Chỉ suýt nhảy dựng lên.
Lúc ở dưới nước còn không thấy có gì lạ, nhưng khi lên bờ rồi nàng mới phát hiện Na Tra không biến ra giày cho mình. Giẫm lên mấy hòn đá nhỏ này, cảm giác chẳng khác nào đi trên bàn massage chân phiên bản nâng cấp.
Na Tra đương nhiên cũng chú ý thấy, liền tiện tay biến ra cho nàng một đôi giày thêu. Ngư Thanh Chỉ đưa chân xỏ vào, vừa như in.
“Cảm ơn Tam thái tử.”
“Ngoài thuật biến lớn biến nhỏ ra, ngươi còn biết thuật biến hóa nào khác không?”
Ngư Thanh Chỉ: “...”
Thuật biến hóa đâu có dễ học như vậy.
Cảm thấy tâm trạng của Na Tra không tốt, Ngư Thanh Chỉ định lại gần hắn như trước đây. Ai ngờ vì vừa mới biến lại thành người, nàng nhất thời quên mất phải bước đi, thế là cắm đầu ngã nhào xuống đất.
Na Tra đưa tay ôm lấy nàng, khẽ mắng: “Hậu đậu.”
Ngư Thanh Chỉ đứng tại chỗ tập đi một lúc. May mà bản năng cũ vẫn còn, chẳng mấy chốc nàng đã có thể tung tăng nhảy nhót, chỉ là cơ thể vẫn còn hơi chưa quen.
Ánh mắt dõi theo bóng hình màu hồng kia, vẻ mặt Na Tra có chút kỳ quái. Cá con biến thành người rồi, sao nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ kỳ.
Lúc này, Ngư Thanh Chỉ đang soi mình dưới mặt hồ để ngắm nghía dung mạo mới. Da trắng hơn tuyết, đôi mắt đen láy trong veo, đôi môi không son mà đỏ, cười lên tựa như đóa hoa sơn trà nở rộ giữa núi rừng.
Lúc hóa hình nàng đã nghĩ đến dung mạo ở kiếp trước, nhưng giờ đây còn xinh đẹp hơn bội phần, quả thực là rực rỡ như hoa mùa xuân, trong sáng như trăng mùa thu.
Ngay lúc nàng đang đắm chìm trong niềm vui sướиɠ khi được biến thành người, thì đột nhiên sau lưng vang lên giọng nói trong trẻo và lãnh đạm của Na Tra.
“Cá con, hay là nàng cứ biến lại thành cá đi.”
“Không muốn đâu.” Sau khi nhìn rõ dung mạo của mình dưới mặt hồ, Ngư Thanh Chỉ vô cùng hài lòng. Nàng chạy đến trước mặt Na Tra, ánh mắt trong veo như làn nước biếc, chan chứa sự dịu dàng: “Bây giờ ta cũng đã trở thành một tiểu tiên nữ xinh đẹp rồi, ta không muốn làm cá nữa đâu.”
Na Tra: “...”
Lá gan đúng là càng ngày càng lớn rồi.
Ngư Thanh Chỉ sợ lát nữa hắn sẽ ép mình biến lại thành cá, liền vội vàng đi ra sau lưng Na Tra, đẩy hắn đi về phía trước, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Tam thái tử, chúng ta mau vào thành chơi đi.”
Phối hợp đi được vài bước, cảm giác bị đẩy từ sau lưng đột nhiên biến mất. Na Tra quay đầu lại, chỉ thấy con cá kia đang vội vàng vuốt lại mái tóc bên mép.
Cảm nhận được ánh mắt của Na Tra, Ngư Thanh Chỉ cười ngượng nghịu, gạt những sợi tóc dính trên mặt ra: “Gió lớn quá, tóc bay cả vào miệng rồi.”