Chương 25: Gặp lại cố nhân

Na Tra cau mày, nhưng vẫn nhảy xuống từ tảng đá, dẫn Ngư Nhi đi tới.

Tốc độ của hắn không nhanh, vừa vặn thong thả đi sau thiên binh khoảng mười mét.

Thiên binh bất giác ưỡn thẳng lưng, sợ Tam Thái tử tìm ra lỗi của mình rồi bắt hắn luyện tập thêm.

“Con cá nhỏ.”

“Tam Thái tử, có chuyện gì sao?”

Na Tra khựng lại, nghiêng đầu, nhanh chóng nói: “Thôi bỏ đi, không thèm nói với cá.”

“...”

Cá thì làm gì ngài chứ?

Du Tử Sơn nằm ở Đông Thắng Thần Châu, đất rộng cảnh đẹp, dù cho xác động vật la liệt khắp nơi đã làm giảm đi phần nào vẻ đẹp ấy.

Theo chân thiên binh, Ngư Thanh Chỉ nhanh chóng nhìn thấy cây đào tinh và phàm nhân mà hắn nhắc tới.

Cây đào tinh có dung mạo và trang phục vẫn như trước, Ngư Thanh Chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra. Nhưng thiếu niên áo xanh được nàng ta dìu đỡ lại khiến nàng sững sờ một lúc lâu.

Thiếu niên này trông giống hệt Thuần Vu Thanh, chỉ có điều nhìn trẻ hơn một chút.

Lần đầu hạ phàm đã tình cờ gặp lại cố nhân, tim Ngư Thanh Chỉ đập thình thịch, mắt không rời nhìn họ, rồi dùng cánh chạm nhẹ vào mu bàn tay Na Tra: “Tam Thái tử, ngài xem!”

“Chẳng phải chỉ là phàm nhân và cây đào tinh thôi sao?” Na Tra mím môi thành một đường thẳng, nghiêm nghị nói.

Cũng không biết con cá ngốc này có gì mà vui vẻ.

“Tam Thái tử nhìn kỹ lại xem, là người ngài quen đó.”

Lúc này Na Tra mới nhìn kỹ cây đào tinh và phàm nhân thêm một chút. cây đào tinh có khí tức thuần khiết, hẳn là chưa từng hại người, còn phàm nhân kia thì có vẻ ốm yếu, ngã vào người yêu tinh, trông tướng mạo cũng không ưa nhìn cho lắm.

Sự kết hợp này nhanh chóng khiến hắn nhớ lại chuyện mấy năm trước ở trần gian trừ khử hồ yêu, thu phục Ngư Nhi.

“Mày muốn đổi chủ nhân khác sao?”

Bị đổ cho cái tội này, Ngư Thanh Chỉ ngớ cả người.

Nàng quan sát biểu cảm của Na Tra, chỉ thấy ánh mắt hắn thoáng chốc lạnh đi, trên mặt lộ vẻ không vui, dường như đang cố nén cơn giận trong lòng.

"Không muốn, ta chỉ đi theo bên cạnh Tam Thái tử thôi." Ngư Thanh Chỉ bay đến đậu trên vai Na Tra, giọng điệu mềm mại đầy dựa dẫm: "Ta vui là vì gặp lại bạn cũ, ta không hề muốn rời đi chút nào."

Đây là lời nói từ tận đáy lòng nàng, dù sao thì Na Tra tuy miệng lưỡi nghiêm khắc, nhưng thực tế sau khi nàng có thể nói chuyện, hắn chưa từng làm chuyện gì khiến nàng không vui.

Hơn nữa Na Tra thật sự coi trọng nàng mà, nếu nàng rời đi, thì biết đến khi nào mới có thể hóa hình đây.

Hẹn ước mười năm còn lại hai năm nữa, nàng điên rồi mới đi.

Vẻ mặt Na Tra dịu đi đôi chút, nhưng vẫn lạnh lùng nói: "Ta biết mày cũng không có lá gan đó đâu."

"Đúng đúng đúng, Tam Thái tử nói rất đúng."

Yêu quái ở Du Tử Sơn đều đã bị tiêu diệt, thiên binh thiên tướng cũng đã trở về Thiên đình, thiên binh đưa Na Tra đến cũng bị gọi đi.

A Đào đã chuẩn bị sẵn sàng để bị gϊếŧ, nhưng giây tiếp theo, đám thiên binh vây quanh nàng ta biến mất, từ trong rừng cây từ từ bước ra một thiếu niên mặc kim giáp, dung mạo kinh diễm và ấn ký hoa sen trên trán khiến A Đào vô cùng ấn tượng, lập tức gọi hắn lại: "Đại tiên?"

"Hắn là Na Tra Tam Thái tử."

Ngư Thanh Chỉ từ sau lưng Na Tra bay ra, thấy hắn không có ý ngăn cản hay tức giận, Ngư Thanh Chỉ mới yên tâm bay đến trước mặt A Đào.

Na Tra?

A Đào kinh hãi, rụt rè nhìn về phía thiếu niên kim giáp kia, tuy nàng ta chưa từng gặp qua, nhưng đã sớm nghe danh vị hàng ma thiên thần này.

Trước đó nàng ta vậy mà lại sống sót thoát khỏi tay vị hàng ma thiên thần này.

"Đa tạ Tam Thái tử đã ra tay cứu giúp." A Đào vội vàng cúi người cảm tạ, thấy Na Tra mặt lạnh không nói, vẻ mặt sợ hãi thấp thỏm.

"Tam Thái tử không hề tức giận đâu."

"Ngươi là... Hồng Ngưng?" Sự hiện diện của thiếu niên thiên thần quá mạnh mẽ, A Đào lúc này mới chú ý đến con cá chép gấm màu đỏ vừa nói chuyện với mình, tuy hình dáng đã thay đổi, nhưng A Đào vẫn nhớ ra tên của nàng.

"Ta không phải Hồng Ngưng, ta tên là Ngư Thanh Chỉ." Ngư Thanh Chỉ lắc đầu, tốc độ thời gian ở trần gian và thiên đình không giống nhau, nàng ta vẫn còn nhớ mình, đã khiến nàng rất vui rồi.

"Ta tên là A Đào."

"Vị này là?" Ngư Thanh Chỉ nhìn về phía thiếu niên áo xanh đang hôn mê, hỏi.

A Đào gật đầu, ánh mắt bi thương, giọng nói trầm xuống: "Chàng là chuyển thế của A Thanh, ta đã tìm thấy chàng ba lần liên tiếp, nhưng A Thanh dường như bị nguyền rủa, mỗi kiếp đều sống không quá hai mươi tuổi."

Nghe xong những lời này, Ngư Thanh Chỉ cũng không khỏi cảm thấy khó chịu, nàng đang định đến gần quan sát Thuần Vu Thanh thì bị ai đó nắm lấy đuôi.

Nàng quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy nụ cười như có như không nơi khóe miệng Na Tra, kết hợp với vẻ mặt thờ ơ của hắn, quả thực giống như phim kinh dị.

Ngư Thanh Chỉ không dám động đậy, đành ho khan hai tiếng: "Khụ khụ, A Đào, chúng ta đưa cô về nhé."

Nói xong, Ngư Thanh Chỉ mới nhận ra mình quên hỏi ý kiến Na Tra, đành phải nhìn hắn với ánh mắt cầu khẩn.

Xin ngài đó, Tam Thái tử.

Na Tra gõ nhẹ vào đầu con cá một cái.

Ngư Thanh Chỉ đau điếng.

"Đi thôi."

A Đào và Thuần Vu Thanh sống ở nước Ngạo Lai gần Đông Thắng Thần Châu. Kiếp này Thuần Vu Thanh là con trai một phú thương, còn A Đào trên danh nghĩa là nha hoàn hầu hạ hắn.

Bầu trời dần sáng lên, trên cao chỉ còn lại vài ngôi sao muộn.

Lặng lẽ đáp xuống Thuần Vu phủ, Ngư Thanh Chỉ theo sau Na Tra, nhìn A Đào bận rộn ngược xuôi lo cho Thuần Vu Thanh, liên tưởng đến chuyện trước đó, bất giác thở dài ——

"Tam Thái tử, ngài nói xem có phải A Đào thích Thuần Vu Thanh không?"