Chương 23: Hắn lại giận

Giấc này Ngư Thanh Chỉ ngủ rất say, đợi đến khi nàng mở mắt lần nữa, thứ nhìn thấy là đầy hồ sen thanh khiết, hoa lá quyện vào nhau, tỏa ra hương thơm thanh nhã. Một con bướm xanh lọt vào tầm mắt nàng, cuối cùng từ từ đậu xuống một đóa hoa sen.

Mắt Ngư Thanh Chỉ nhìn đến thẳng ra.

Hồ sen có bướm từ bao giờ vậy?

Bỗng nhiên, con bướm vỗ cánh bay đi, ánh mắt Ngư Thanh Chỉ dõi theo, liền thấy con bướm đậu trên mái tóc đen của Na Tra.

"Tam Thái Tử, chào buổi trưa."

Ngày ngày đều là ban ngày, nói chào buổi trưa cũng không có vấn đề gì.

"Bảy ngày rồi, ta vẫn là lần đầu thấy con cá nào say khướt được như mày." Na Tra nhìn con cá tinh thần không tệ, nói: "Máy tỉnh lại cũng thật đúng lúc, hôm nay ta vừa hay rảnh rỗi, liền dạy mày phương pháp tu luyện."

"Cảm ơn Tam Thái Tử!"

"Hừ."

Na Tra thả con bướm bay đi, đến bên bờ, đưa con cá vẫn còn dưới nước ra ngoài. "Tuy mày đến từ trần gian, nhưng thiên phú không thấp, nhưng muốn trở nên mạnh mẽ, cần phải chăm chỉ khổ luyện, bước đầu tiên cần làm, chính là thoát khỏi sự phụ thuộc vào nước."

Na Tra vậy mà lại khen nàng, quả thực là mặt trời mọc ở đằng Tây rồi.

"Trước đó đan dược trị thương ta cho mày uống, là do Lão Quân luyện chế, ngoài việc trị thương, còn có thể tăng tu vi, lát nữa ta sẽ dạy mày cách luyện hóa nó."

Ngư Thanh Chỉ gật đầu lia lịa, cảm động nói: "Tam thái tử đúng là vị thần tốt nhất."

Tuy tính tình của hắn thất thường, nhưng đối xử với sủng vật cũng không tệ.

"Miệng lưỡi trơn tru." Na Tra nghe rất xuôi tai, tiếp tục giảng giải cho con cá.

Ban đầu Ngư Thanh Chỉ còn nghe rất hứng thú, nhưng thời gian càng trôi qua, kiến thức ngày càng chuyên sâu, đầu óc nàng cũng trở nên mơ hồ.

Lúc này, có tiên nga đến bẩm báo: "Tam thái tử, Nghê Thường tiên tử của Quảng Hàn Cung đến bái phỏng."

"Nghê Thường tiên tử!" Ngư Thanh Chỉ đang mơ màng mừng rỡ khôn xiết.

Na Tra thấy vậy vô cùng không vui, nói giọng châm chọc: "Hay lắm, con cá không có tiền đồ nhà mày, dạy mày tu hành thì mày không mấy hứng thú, vừa nghe có người đến tìm đã vui đến mức suýt nhảy ra khỏi hồ sen."

Ngư Thanh Chỉ chột dạ, tuy Na Tra giảng rất rõ ràng, nhưng hắn đã giảng gần một ngày rồi, nàng làm gì còn tinh thần nữa, chỉ cảm thấy sắp ngủ gật đến nơi. "Tam thái tử, ta..."

"Thôi được rồi, vừa hay ta cũng mệt rồi."

Ngư Thanh Chỉ: "..."

Nhìn dáng v tinh thần phơi phới ca ngài kia, ging mt lm sao?

-

Sự xuất hiện của Nghê Thường tiên tử tạm thời làm dịu bớt áp lực cho Ngư Thanh Chỉ. Nàng cũng từ miệng Nghê Thường tiên tử biết được tình hình của Ngọc Thố và Tố Nga, cả hai bị phạt cấm túc ở Quảng Hàn Cung mười năm.

Trò chuyện thêm một lát, Nghê Thường liền cáo từ.

Ngư Thanh Chỉ rất không nỡ, ngỏ lời mời nàng ấy. Nghê Thường lộ vẻ khó xử, nói: “Lúc vừa đến ta có gặp Tam thái tử, hắn thấy ta dường như không vui, không biết liệu có lần sau nữa không.”

Ngư Thanh Chỉ: “...”

Không hổ là Na Tra, cô lập mọi thần tiên một cách công bằng, ngay cả tiên tử xinh đẹp dịu dàng cũng không ngoại lệ.

“Vậy thì mười năm sau gặp lại, đến lúc đó ta sẽ đến thăm tiên tử và Ngọc Thố.”

“Được.”

Nhìn bóng lưng Nghê Thường, nỗi ưu phiền không dưng hiện lên, lần sau gặp lại, chẳng biết sẽ là tình cảnh thế nào.

“Không nỡ đến vậy, hay là dứt khoát đưa mày đến Quảng Hàn Cung luôn cho rồi.”

Ngư Thanh Chỉ: “...”

Nàng chỉ nhìn bóng lưng Nghê Thường một cái thôi mà, sao Na Tra lại có vẻ oán khí ngút trời như vậy?

Ngư Thanh Chỉ nhìn về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy Na Tra đã thay một bộ hồng y, lại dùng dây buộc tóc màu đỏ buộc tóc đuôi ngựa cao, hai bên tóc mai không gió mà bay. Bộ dạng này không hiểu sao lại khiến hắn thêm vài phần diễm lệ.

Hóa ra Na Tra nói mệt, là bỏ đi thay một bộ quần áo khác à?

“Không muốn đâu, ta thích nhất là ở trong hồ sen của Tam thái tử.” Ngư Thanh Chỉ nịnh nọt bày tỏ lập trường, rồi ngẩng đầu, giọng điệu chân thành khen ngợi: “Tam thái tử mặc hồng y thật đẹp, mắt ta nhìn không rời được.”

Lông mày Na Tra giãn ra: “Con cá khéo mồm khéo miệng.”

Toàn nói mấy lời dễ nghe để dỗ hắn.

Ngư Thanh Chỉ kêu oan, lớn tiếng nói: “Lời từ đáy lòng đó.”

Tuy Na Tra nổi tiếng hung dữ, nhưng lại có dung mạo đẹp nức tiếng, nàng hiện tại chưa từng thấy nam tử nào đẹp hơn Na Tra đâu.

Thấy Na Tra dường như thích nghe nàng khen, nàng liền lục tìm trong đầu, đem tất cả những lời khen có thể dùng ra mà tuôn hết lên người hắn.

Lúc đầu Na Tra còn thấy hưởng thụ, nhưng khen càng nhiều, hắn ngược lại lại thấy kỳ lạ.

Đây là đang nói mình sao?

Ngư Thanh Chỉ cũng chú ý đến sự thay đổi của hắn, vội vàng im bặt, mắt đảo lia lịa, rồi chuyển chủ đề, nói: “Tam thái tử có muốn tiếp tục dạy ta phép tu luyện không?”

Tuy có chút “bổ không tiêu nổi”, nhưng vẫn tốt hơn là đứng không.

“Không.”

Na Tra liếc nhìn con cá, thẳng thừng từ chối. Hắn nhảy vào hồ sen, nhưng không hề làm gợn sóng.

“Tam thái tử?”

Tiếng vừa dứt, mặt nước bỗng nhô lên một đóa sen khổng lồ, kéo theo hoa lá xung quanh lay động bay lượn. Một chiếc lá sen bay tới, tóm lấy Ngư Thanh Chỉ rồi đưa nàng bay lên không trung.

“Ta buồn ngủ rồi, mày chịu trách nhiệm dỗ ta ngủ.”

Ngư Thanh Chỉ: “...”

Nàng vô cùng chắc chắn, Na Tra lại nổi giận rồi.

Nhưng lần này nàng không thể xác định được Na Tra rốt cuộc là đang giận chuyện gì.

Không lẽ là vì Nghê Thường đến thăm nàng chứ?

“Tam thái tử, hát chay cũng vô vị, ta biết gảy đàn tỳ bà một chút, hay là ngài...” giúp ta biến thành người trước đi.

“Vậy ta biến cho mày một đôi tay thì sao?”

“Chỉ biến tay thôi sao?”

“Đàn tỳ bà không phải dùng tay gảy à?”

“Ờ... vậy thôi bỏ đi.”

Chỉ cần nghĩ đến thân cá chép gấm mọc ra hai bàn tay, Ngư Thanh Chỉ đã nổi hết da gà.