Chương 22: Hồ điệp

Vẫn còn đang thưởng thức dư vị món lươn kho tàu, Ngư Thanh Chỉ liền nghe thấy tiếng trêu chọc của Na Tra. Giọng hắn trong trẻo, thánh thót, nghe có vẻ tâm trạng rất tốt.

Thế nhưng, lời của hắn khiến Ngư Thanh Chỉ không nhịn được mà phản bác: “Cá chép và lươn không phải cùng loài đâu.”

Chưa nói đến việc nàng thuộc họ cá chép, còn lươn thuộc họ lươn biển, chỉ riêng cái thân hình có phần giống rắn của lươn thôi, Ngư Thanh Chỉ đã từ chối coi nó là đồng loại rồi.

Na Tra dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên đầu con cá, chứ không hề vì lời của nàng mà tức giận.

Xem ra, Na Tra cũng không nhỏ nhen và bá đạo đến thế, sẽ không vì một câu phản bác của nàng mà nổi giận. Sao trước đây lại khó tính đến vậy nhỉ?

Ngư Thanh Chỉ yên tâm hơn một chút, vẫy đuôi, bơi lại gần Na Tra.

Chẳng biết Na Tra đã thi triển phép thuật gì với nàng, mà nàng có thể bơi lượn xung quanh hắn mà không cần nước, trơn tru mượt mà như đang ở trong nước thật vậy.

“Tam Thái tử, ta muốn ăn nữa.”

Na Tra liếc nhìn con cá, rồi đẩy đĩa lươn kho tàu đến trước mặt nàng.

Ngư Thanh Chỉ: “...”

Liệu có khả năng nào là... thân hình hiện tại của nàng không được tiện cho lắm không?

May mà Thủy Đức Tinh Quân cuối cùng cũng hoàn hồn sau khi thấy con cá mình để ý đã khai mở linh trí, bèn gọi một tiên nữ đến, bảo nàng ta đút cho con cá ăn.

Mãi đến khi nghe thấy giọng của Thủy Đức Tinh Quân, Ngư Thanh Chỉ mới sực nhớ ra, món nàng đang ăn là do Thủy Đức Tinh Quân làm.

Vị này chính là người đứng đầu Thủy Bộ, nàng làm sao có diễm phúc này chứ?

“Đa tạ Tinh Quân, món cá Tinh Quân làm quả thực hương vị đậm đà, dư vị còn mãi nơi đầu lưỡi, ăn một miếng là khiến cá cảm thấy hạnh phúc ngập tràn...” Lời khen của nàng còn chưa dứt, đã lại bị ai đó gõ vào đầu. Ngẩng lên nhìn, chính là Na Tra mặt không đổi sắc nhưng ánh mắt lại có vẻ thờ ơ.

“Mày cũng khéo nịnh ghê.”

Ngư Thanh Chỉ vội vàng im bặt.

Tiên nữ cuối cùng cũng đến, Ngư Thanh Chỉ bơi lại gần nàng ta, chuẩn bị đón nhận mỹ thực.

“Lui ra đi.”

“Vâng, Tam Thái tử.”

Nhìn tiên nữ từng bước rời xa mình, Ngư Thanh Chỉ muốn khóc mà không có nước mắt.

Quả nhiên, Na Tra lại, lại, lại nổi giận nữa rồi.

Hắn nổi giận hoàn toàn chẳng theo quy luật nào cả, có thể giây trước tâm trạng còn đang tốt, giây sau đã không vui rồi.

Tắc kè hoa cũng không đổi màu nhanh bằng hắn đâu.

“Lại đây.”

Ngư Thanh Chỉ miễn cưỡng bơi đến bên cạnh Na Tra.

Đột nhiên, một miếng thịt cá được đưa đến tận miệng nàng. Ngư Thanh Chỉ ngạc nhiên vui sướиɠ ngẩng đầu, bất chợt bắt gặp gương mặt tuấn tú của Na Tra đang ở rất gần, cùng với nét dịu dàng thoáng qua trong mắt hắn.

Ngư Thanh Chỉ: “...”

Nàng thật đáng chết mà, sao lại dám nghĩ xấu cho Na Tra như vậy.

Ngư Thanh Chỉ há miệng.

Hu hu hu, nàng đã hai năm rồi chưa được ăn đồ ăn mặn.

Nhìn con cá nhỏ màu đỏ vì một miếng thức ăn mà lắc đầu quẫy đuôi, đến cả râu cũng run lên, Na Tra mắng: “Đồ cá không có tiền đồ.”

Tuy giọng điệu không mấy gì tốt đẹp, nhưng tay hắn vẫn không ngừng, lần lượt đút hết hơn chục món ăn trên bàn cho nàng.

Thủy Đức Tinh Quân nhìn mà trợn mắt há mồm, đến đôi đũa cũng suýt rơi xuống đất. May mà ông ta phản ứng nhanh, dùng pháp lực giữ chặt lại.

Tam Thái tử, một vị thần nổi tiếng hung dữ tàn bạo như vậy, mà lại có một mặt dịu dàng đến thế ư?

Chuyện này nói ra, đoán chừng là không vị thần nào tin nổi.

-

Ra khỏi Ô Hạo Cung, Ngư Thanh Chỉ đã no căng đến mức bụng ngửa lên trời, không bơi nổi nữa.

“Mất mặt.”

Na Tra tóm lấy con cá đang ngửa bụng lên trời, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, khiến cho ấn ký hồng liên giữa trán càng thêm đỏ rực.

“Toàn mùi rượu.”

Ngư Thanh Chỉ không động đậy, thính giác cũng ngày càng mơ hồ, cơ thể ngoan ngoãn nằm im trong tay Na Tra.

Mây đẹp quá đi.

Vây ngực của Ngư Thanh Chỉ khẽ động, cố gắng chạm vào những đám mây. Trong chớp mắt, những cánh hoa rực rỡ sắc màu bỗng từ trên trời bay xuống, đẹp tựa tiên nữ đang nhảy múa, thu hút mọi ánh nhìn.

“Tam Thái... tử, hoa.”

Na Tra đang tập trung cưỡi mây, con cá trong tay đột nhiên lật người, quẫy đuôi bơi ra ngoài.

Hắn theo phản xạ nhíu mày, liền nghe thấy giọng nói ngắt quãng của nàng, không giống như mọi khi. Giọng cá con lúc say mềm mại, nũng nịu, nghe đến nỗi Na Tra còn tưởng mình đang ôm một người phụ nữ say rượu, suýt chút nữa đã ném nàng ra ngoài.

Na Tra biến ra một chiếc lá sen, đậy lên mặt cá con.

Bầu trời đột nhiên tối sầm, Ngư Thanh Chỉ tức thì vô cùng bất an, ra sức giãy giụa, cuối cùng dùng một cú quẫy đuôi lật tung chiếc lá sen.

“Hoa.”

Na Tra: “...”

Na Tra dừng lại, nhìn về phía đóa hoa mà Ngư Nhi nói.

Cánh hoa bay tới từ phương Nam, xét theo phương hướng, nơi đó hẳn là Kỳ Hoa Viên.

Đúng lúc này, một con bướm xanh lẫn vào trong đó, đôi cánh của nó dưới ánh kim quang chiếu rọi tựa như dải lụa ngũ sắc, khiến người ta không thể rời mắt.

Ngư Thanh Chỉ nhìn đến ngây người.

Na Tra đưa tay ra, con bướm xanh vỗ nhẹ đôi cánh, đậu trên ngón trỏ thon dài của hắn. Đôi cánh mỏng màu xanh nhạt có phần trong suốt, trên cánh có hoa văn tinh xảo, thỉnh thoảng còn khẽ rung động.

Tầm nhìn của nàng ngày càng mơ hồ, trước khi ý thức biến mất chỉ nhìn thấy một đôi cánh rực rỡ.

Na Tra đang chuẩn bị rời đi, bên cạnh bỗng có một vị tiên tử áo xanh bay xuống, nàng ta cung kính nói: "Tam Thái Tử."

"Có chuyện gì?"

Tiên tử áo xanh chỉ vào con bướm trên tay hắn, nói rằng: "Con bướm này chạy ra từ Kỳ Hoa Viên, đa tạ Tam Thái Tử đã giúp bắt lại."

"Kỳ Hoa Viên chắc không thiếu một con bướm đâu nhỉ."

Tiên tử áo xanh: "..."