Tỉnh dậy, Dụ An kinh hoàng ngồi bật dậy trên giường.
Cậu nhận ra nơi này, dù bố trí có phần khác lạ, nhưng không khí và cảm giác quen thuộc đến rợn người gợi cậu nhớ đến phòng làm việc của những tên cai ngục – nơi mỗi đêm cậu bị đưa đến, chịu đựng những trận đòn roi và sự trừng phạt tàn nhẫn. Bóng tối quá khứ như vẫy gọi, ám ảnh, thôi thúc cậu trốn chạy.
Cậu nhanh chóng bước xuống giường, nhìn quanh khung cảnh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Đầu óc vẫn còn mơ hồ, Dụ An lảo đảo bước ra khỏi phòng, đi về phía phòng khách, nhà bếp, bản năng muốn tìm gì đó để ăn.
Hoắc Kình Yến không có ở đó.
Hắn đã đi rồi sao?
Căn nhà trống rỗng.
Lạnh quá…
Càng muốn trốn thoát, cậu lại càng lún sâu hơn vào tuyệt vọng, cuối cùng hoàn toàn sụp đổ.
Mắt Dụ An trống rỗng.
Dụ An cứ thế đi lang thang không mục đích, không biết đã bao lâu, chân vô thức đưa cậu đến công viên nơi lần đầu tiên cậu và Hoắc Kình Yến gặp nhau. Công viên này chứa đựng rất nhiều kỷ niệm, từng có rất nhiều niềm vui, giờ đây chỉ còn là tro tàn. Bên hồ, những chú vịt vẫn đang tung tăng bơi lội. Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc, ánh nắng mặt trời chiếu rọi, cậu mệt mỏi đưa tay lên che mắt.
“Trùng hợp thật đấy.”
Một bàn tay đột ngột nắm lấy tay cậu.
Dụ An giật nảy mình.
Một khuôn mặt tuấn tú phi phàm cúi xuống nhìn cậu, bốn mắt nhìn nhau.
Cái chạm tay xa lạ này khiến cậu run rẩy toàn thân, vô cùng sợ hãi.
Dụ An hoảng loạn muốn rút tay lại, cậu bật dậy ngay lập tức muốn bỏ đi, nhưng không chú ý dưới chân liền vấp ngã mạnh.
Đầu gối và khuỷu tay cậu đập vào đá cuội, đau như xé toạc, cậu vội vàng cố gắng bò dậy.
Ôn Trí Hàn khẽ nhíu chặt đôi mày thanh tú, anh lùi lại một bước, giữ một khoảng cách an toàn. “Đừng sợ, tôi sẽ không lại gần cậu.”
Vẻ mặt Dụ An rất thảm thương.
Cậu không còn cách nào khác, cậu không dám để bất cứ ai lại gần, dù cho họ có đối xử tốt với cậu.
Nước mắt cậu trượt xuống từ khóe mắt, đôi mắt cậu rất đỏ.
Cậu bất lực ôm lấy cổ tay vừa bị chạm vào, thì thầm: “Tất cả đã bị hủy hoại rồi…”
Ôn Trí Hàn rất sợ kích động cậu.
Anh là bác sĩ tâm lý, dù mới vào nghề chưa lâu, vẫn cố giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng an ủi cậu, bảo cậu hít thở sâu: “Dụ An, tôi sẽ không làm hại cậu đâu.”
Dụ An nhìn anh ngờ vực: “Bác sĩ… là người xấu…”
“Không, không phải,” Ôn Trí Hàn kiên nhẫn.
“Tôi là bác sĩ, tôi không phải kẻ xấu.”
Không xấu ư…
Dụ An cúi đầu.
Còn Hoắc Kình Yến thì sao? Hắn là người tốt sao? Không, hắn là kẻ đã đẩy cậu vào địa ngục này. Sự hận thù, sự giày vò... lẽ nào tất cả đều là những gì cậu đáng phải nhận lấy sao?
Ôn Trí Hàn sững người một lát trước nỗi đau của Dụ An, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, chậm rãi từng bước lại gần hơn một chút, muốn xoa dịu cảm xúc kích động của cậu. Anh ta chậm rãi lấy ra danh thϊếp của mình, đưa cho Dụ An. “Đây là danh thϊếp của tôi, Ôn Trí Hàn. Nếu cậu cần giúp đỡ…”
Tấm danh thϊếp mỏng manh trong tay lại như nóng bỏng, Dụ An sững người, có chút hoảng hốt. Cậu loáng thoáng ngửi thấy một mùi hương thuốc sát trùng quen thuộc thoang thoảng và sạch sẽ. Dụ An mơ màng đưa tay ra, khẽ chạm vào tấm danh thϊếp. “Danh thϊếp... của anh... Ôn...”
“Anh!!!”
Một tiếng hét giận dữ vang lên. Hoắc Kình Yến đột ngột chạy tới, quần áo hắn ta xộc xệch, trán lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là hắn ta đã chạy rất nhanh để tìm cậu. Nhìn thấy Ôn Trí Hàn đứng trước mặt Dụ An, Hoắc Kình Yến vội vàng lao tới như một con thú dữ.
Hắn ta đưa tay ra muốn chạm vào Dụ An, Dụ An liền bắt đầu giãy giụa trong kinh hoàng, theo phản xạ vung tay hất mạnh ra. “Đừng chạm vào tôi!!”
Hoắc Kình Yến sững người, người lạ mặt này lại ở gần anh trai của anh ta đến vậy, mà anh trai của anh ta lại hất tay anh ta ra. Khoảnh khắc đó, sự bực bội và giận dữ cuồn cuộn khắp người hắn. Hắn quay sang gầm gừ với Ôn Trí Hàn: “Không được chạm vào anh ấy! Anh ấy là của tôi! Mày là ai mà dám chạm vào anh ấy hả?”
Rồi lại quay sang Dụ An, giọng đầy cay nghiệt: “Anh đã bỏ cái thói ghê tởm là thích tôi rồi, giờ chuyển sang thích anh ta rồi sao!!”
“Cái thứ dơ bẩn như anh, y như rác rưởi, ngoài tôi ra còn ai dám lại gần anh nữa không!!”
“Những vết thương trên người anh, những dấu vết đó, chắc là do anh quyến rũ người trong trại giam gây ra đấy nhỉ!!”
“Sao chúng nó dám bắt nạt anh tao như thế, dám đánh đập anh tao như thế… ức hϊếp anh ấy…” Hắn lẩm bẩm, nửa như buộc tội, nửa như tự vấn trong điên loạn.
Trái tim Dụ An như bị bóp nghẹt bởi những lời bẩn thỉu và sỉ nhục tột cùng. Cả người cậu run rẩy kịch liệt. Khoảnh khắc này, chút hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong lòng cậu cũng hoàn toàn tan biến.