Căn phòng tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng van xin đầy bi thương, đứt quãng của cậu.
Hoắc Kình Yến cố gắng trấn an, giọng khản đi: “Đừng sợ, đừng dập đầu nữa.”
Nhưng Dụ An vẫn sợ hãi run lên bần bật, nước mắt không ngừng tuôn rơi, thậm chí còn tiểu không tự chủ vì quá kinh hãi.
Những lời sỉ nhục, chửi rủa, những trận đòn roi tra tấn... cậu đều đã nếm trải qua cả rồi.
Chỉ vì những lời đồn thổi trên mạng, chỉ vì sự ích kỷ của hắn mà hắn đã đẩy cậu vào nơi địa ngục trần gian này, chịu đựng sự giày vò không tài nào tả xiết.
Thấy cảm xúc bệnh nhân kích động mạnh, Ôn Trí Hàn cương quyết yêu cầu Hoắc Kình Yến rời khỏi phòng bệnh. Ngay sau đó, vài y tá cùng một nam hộ lý khỏe mạnh đã giữ chặt Dụ An lại, một người lấy từ trong túi ra một ống thuốc an thần liều cao.
Một liều thuốc an thần được tiêm vào.
Điều kỳ lạ là, thay vì lịm đi, Dụ An dường như lại tỉnh táo hơn trong khoảnh khắc, cậu mở to đôi mắt đẫm lệ, nhìn Hoắc Kình Yến đang bị đẩy ra cửa nhưng vẫn cố vùng vằng nhìn lại mình.
Ôn Trí Hàn cẩn thận lau đi vết máu trên trán và mu bàn tay Dụ An, giúp cậu cầm máu. Tay áo của anh cũng thấm đầy những vệt máu đỏ. Khi vén tay áo Dụ An lên để kiểm tra, ánh mắt Ôn Trí Hàn chợt khựng lại nơi cổ tay cậu, rất lâu sau vẫn không thể rời đi. Đồng tử anh co rút mạnh, hoàn toàn sững sờ trước những vết sẹo chi chít, cũ mới chồng chất trên đó.
Đúng lúc này, Hoắc Kình Yến lại mất kiểm soát xông vào, nhìn thấy một bác sĩ lạ mặt đang nắm tay Dụ An.
Hắn gầm lên: “Cút ngay! Không được chạm vào anh ấy!”
Ôn Trí Hàn không thèm để ý đến hắn, lặng lẽ kéo hẳn tay áo Dụ An lên.
Vô số vết rạch sâu hoắm, vết bỏng lớn nhỏ hiện rõ mồn một trên cánh tay vốn trắng trẻo của cậu.
Hoắc Kình Yến cũng nhìn thấy những vết sẹo đó, bước chân đang lao tới của hắn chợt khựng lại như bị một sức mạnh vô hình giữ chặt. Những vết dao rạch ngang dọc chằng chịt khắp cổ tay, xen kẽ với đó là những vết bỏng hình tròn, đỏ ửng, trông như dấu vết của tàn thuốc lá dí vào. Sẹo cũ sẹo mới chồng chất lên nhau, tạo thành một bức tranh khủng khϊếp, minh chứng cho những tháng ngày đọa đày.
Dụ An dường như không còn ý thức, chỉ lặng lẽ nằm trên giường bệnh, nước mắt từ từ trào ra từ khóe mi.
Nhìn những vết sẹo đó, Hoắc Kình Yến như phát điên lao tới, không màng đến sự ngăn cản, xé toạc quần áo bệnh viện trên người Dụ An. Ngực, eo, bụng, cánh tay, bắp chân... tất cả đều chi chít vết thương, vết bầm tím đủ màu, vết dao cắt nông sâu, vết bỏng rộp, cùng vô số dấu kim tiêm li ti.
Sắc mặt Dụ An xám ngoét như tro tàn, ánh mắt dù mở vẫn không giấu được vẻ trống rỗng, tựa một phiến gỗ vô hồn bị vứt bỏ.
Toàn thân Hoắc Kình Yến cứng đờ khi nhìn những vết thương ấy. Có những vết còn chưa lành hẳn, đỏ tấy sưng mủ, có những vết chỉ vừa mới khép miệng non nớt, lại có cả những dấu vết mới rớm máu của ngày hôm qua, hôm nay. Những dấu vết của sự hành hạ, giày vò tàn khốc ấy khiến mắt Hoắc Kình Yến đỏ ngầu giăng đầy tơ máu.
Ôn Trí Hàn bàng hoàng chạm nhẹ lên những vết sẹo khâu vá chằng chịt trên người Dụ An, ngón tay anh run run. Rồi anh ngước lên, đôi mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào Hoắc Kình Yến, giọng nói chứa đầy phẫn nộ: “Đây là hành vi ngược đãi có chủ đích. Tôi sẽ báo cảnh sát bắt anh!”