Sự ngược đãi không hề dừng lại, cậu chỉ biết liên tục cầu xin tha thứ.
Cậu dập đầu lia lịa xuống sàn nhà lạnh lẽo, trán đã rướm máu.
Hoắc Kình Yến hoàn toàn sững sờ, không dám tin vào mắt mình khi thấy Dụ An yếu ớt, sợ hãi dập đầu không ngừng.
Tiếng dập đầu vang lên “cồm cộp”, khô khốc và tuyệt vọng, kinh động cả đám y tá bác sĩ vừa mới tranh cãi ở ngoài.
Vứt bỏ hết lòng tự trọng, cầu xin tha thứ bằng cách này, phẩm giá đối với Dụ An giờ đây chẳng là gì cả.
Lòng Hoắc Kình Yến ngổn ngang trăm mối, hắn không thể tin được một Dụ An từng kiêu hãnh, mạnh mẽ lại có thể dập đầu cầu xin tha thứ thảm thương đến vậy.
Đây có còn là người anh luôn dịu dàng an ủi, bảo vệ hắn trong ký ức không?
Ký ức ùa về, khi hắn bị bệnh nặng nhà lại không có tiền, chính Dụ An đã nửa đêm đi gõ cửa từng nhà hàng xóm, quỳ xuống van xin họ cho một viên thuốc hạ sốt.
Lúc hắn sốt đến mê man, ngày hôm sau tỉnh dậy mới biết anh trai mình đã phải chịu đựng sự khinh miệt, cầu xin người hàng xóm khó tính nhà bên.
Hắn đã khóc đến hai mắt rưng rưng, nắm chặt tay Dụ An, thề rằng: “Anh ơi, em sẽ không để anh phải chịu sự sỉ nhục này nữa, em nhất định sẽ không bao giờ để anh phải cầu xin người khác nữa!”
Vì hắn, Dụ An đã làm tất cả, thậm chí là làm việc cật lực đến kiệt sức để nuôi hắn ăn học, để hắn được ngủ ấm, ăn no, còn bản thân cậu thì thường xuyên nhịn đói chịu rét. Dù đã từng sống hèn mọn là thế, cậu cũng chưa bao giờ vứt bỏ lòng tự trọng mà quỳ lạy người khác một cách tuyệt vọng như lúc này.
Hốc mắt Hoắc Kình Yến đột nhiên cay xè.
Hắn vừa định bước tới, Dụ An lại càng dập đầu mạnh hơn nữa, giọng nói đứt quãng, hoảng loạn.
“Tôi xin anh... tôi không còn... thích anh nữa... đừng lại gần tôi!!!”
Những kẻ gọi là ‘cán bộ quản giáo’ ở đó cả ngày cầm ảnh của Hoắc Kình Yến. Họ tấn công, ngược đãi, tra khảo, thậm chí dùng ảnh của Hoắc Kình Yến để chà đạp, sỉ nhục cậu.
Chúng không thích sự dũng cảm của cậu, chúng không thích tình yêu cậu dành cho hắn.
Dũng khí để yêu hắn, cậu sớm đã chẳng còn nữa rồi.
Yêu hắn... đau đớn biết nhường nào...
Tinh thần Dụ An hoàn toàn suy sụp, đầu đau như búa bổ nhưng vẫn phải chịu đựng sự hiện diện của Hoắc Kình Yến. Nước mắt không sao kìm được cứ lã chã tuôn rơi, trán và mu bàn tay cậu bê bết máu.
“…Hoắc Kình Yến… Tôi xin anh đừng lại gần tôi… Tôi sẽ từ bỏ… nhất định sẽ từ bỏ được mà…”
Hoắc Kình Yến không dám tin vào những gì mình nghe thấy. Lẽ nào trại tạm giam đó thật sự đáng sợ như những gì người ta nói trên mạng? Dường như Dụ An thật sự đã từ bỏ được thứ tình cảm không nên có ấy rồi.
Tim Hoắc Kình Yến chợt nhói lên một cách khó chịu, nhưng rồi lại thoáng qua một tia khoái trá bệnh hoạn, khó hiểu khi nghĩ rằng Dụ An sẽ không còn hướng về ai khác nữa.
“Xin lỗi anh, bệnh nhân cảm xúc đang rất không ổn định, mời anh ra ngoài cho.” Một y tá nghiêm giọng nói.
Bộ dạng vừa rồi của Dụ An chẳng khác nào bệnh nhân tâm thần lên cơn, y tá vội vàng chạy sang phòng bên mời bác sĩ chuyên khoa tâm thần.
Bác sĩ khoa tâm thần tên Ôn Trí Hàn bước vào, ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng. Dụ An vẫn co rúm trong góc phòng, thất thần, miệng vẫn lẩm bẩm những lời cầu xin vô nghĩa.