Chương 5: Khắp nơi đều là sẹo

Trong lòng hắn không có lấy một chút vui vẻ…

“Chỉ cần anh không còn suy nghĩ đó với tôi nữa, chúng ta vẫn có thể như trước đây.”

Nghe thấy người này nhắc đến bệnh tâm thần, một y tá vội vàng chạy sang gọi bác sĩ khoa thần kinh ở phòng bên cạnh.

Bác sĩ khoa thần kinh, Ôn Trí Hàn, vừa được gọi tới đã chết lặng khi nhìn thấy bóng người trong góc phòng. Căn phòng im ắng đến nỗi chỉ còn nghe thấy tiếng cầu xin thảm thiết.

Hoắc Kình Yến cố gắng trấn an cậu: “Tôi không qua đó, anh đừng dập đầu nữa.”

Cơ thể cậu run lên bần bật vì sợ hãi. Nước mắt không sao kìm lại được. Chỉ cần nhìn thấy người trước mặt, những ký ức kinh hoàng kia lại ùa về.

Sỉ nhục, chửi rủa, hành hạ.

Không một ai biết cậu đã phải trải qua những gì.

Nơi đó được đánh giá cao là bởi vì tất cả những người bị đưa vào đều phải chịu đựng những màn tra tấn tàn khốc như cậu, những chuyện không bao giờ được phép lọt ra ngoài.

Trước tình trạng bất ổn của bệnh nhân, Ôn Trí Hàn vội cho người đưa Hoắc Kình Yến ra khỏi phòng bệnh. Ngay sau đó, anh cùng vài y tá tiến tới, rút trong túi ra một liều thuốc an thần.

Liều thuốc cực mạnh phát huy tác dụng gần như ngay lập tức. Người trong vòng tay anh mềm nhũn, chỉ còn đôi mắt đẫm lệ mở to khi được bế về giường bệnh.

Ôn Trí Hàn vừa lau vết máu trên mu bàn tay cho cậu, vừa cầm máu. Tay áo anh cũng vô tình vấy bẩn.

Anh nhẹ nhàng lật tay áo của cậu lên, nhưng rồi ánh mắt chợt khựng lại trên cổ tay người bệnh.

Anh không thể rời mắt đi được nữa.

Đồng tử anh co rút lại, kinh hãi trước những vết thương của cậu.

Đúng lúc này, Hoắc Kình Yến lại xông vào. Hắn thấy vị bác sĩ lạ mặt đang nắm lấy tay Dụ An.

“Cút ngay, đừng có chạm vào anh ấy!”

Người đàn ông không đáp lời. Anh chỉ lặng lẽ kéo tay áo Dụ An lên cao hơn nữa. Vô số vết sẹo do dao cắt và bỏng nhiệt hiện ra, chằng chịt trên cánh tay trắng bệch.

Hoắc Kình Yến chết trân tại chỗ khi nhìn thấy những vết sẹo đó.

Những vết dao đan xen ngang dọc khắp cổ tay, cạnh đó là những vết bỏng hình tròn như thể bị dí bằng đầu thuốc lá.

Cảnh tượng vô cùng khủng khϊếp.

Dụ An toàn thân bất lực nhưng vẫn còn ý thức. Cậu nằm trên giường bệnh, lặng lẽ để nước mắt tuôn rơi.

Nhìn những vết thương ấy, Hoắc Kình Yến như phát điên lao tới, dùng hết sức xé toạc lớp áo trước ngực cậu.

Ngực, eo, bụng dưới, cánh tay.

Khắp nơi đều là sẹo, là vết bầm tím, vết dao cắt, vết bỏng, và vô số dấu kim châm li ti.

Sắc mặt Dụ An trắng bệch như tro tàn, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà trắng toát.

Toàn thân Hoắc Kình Yến cứng đờ.

Hắn nhìn chằm chằm vào những vết thương, trong đó có cả những vết còn rất mới, chưa kịp lành, trông như mới có từ hôm qua, hôm nay.

Những dấu vết của lăng nhục và tra tấn như hàng ngàn mũi dao đâm vào mắt hắn, khiến vành mắt đỏ ngầu.