Chương 3: Đừng đánh

Hoắc Kình Yến thấy cậu mặt mày trắng bệch, cả người bẩn thỉu nằm trong mưa, ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng không một chút sức sống.

"Tôi chỉ bảo anh tự đi về thôi mà anh giả vờ cái gì!!!"

Tai cậu ù đi không nghe thấy âm thanh bên cạnh. Cậu chỉ có thể nhìn thấy ánh đèn xe ô tô. Đó là thứ ánh sáng mà cậu không bao giờ thấy được dưới tầng hầm.

Thấy người hoàn toàn chìm vào hôn mê, Hoắc Kình Yến lúc này mới hoảng hốt, vội vàng bế thốc người lên rồi cuống quýt chạy đến bệnh viện.

Lần nữa tỉnh lại, Dụ An bị tiếng ồn ào xung quanh đánh thức. Giọng nói quen thuộc đầy giận dữ khiến cậu không kìm được mà quay đầu lại. Cậu liền thấy Hoắc Kình Yến đang đứng ở cửa phòng bệnh cãi nhau với một nhóm bác sĩ.

"Ngược đãi cái gì chứ, tôi ngược đãi anh ta à?""Là anh ta tự ngất xỉu, bị bệnh dạ dày thì chắc chắn là do anh ta không chịu ăn uống đàng hoàng."

"Tinh thần anh ta có vấn đề, có sở thích bệnh hoạn."

"Tôi và anh ta không có bất kỳ quan hệ nào, tôi thấy bẩn."

Những lời mắng chửi và sỉ nhục ấy khiến trái tim cậu càng thêm lạnh lẽo.

Dụ An quay mặt đi, gương mặt cậu trắng bệch không còn một giọt máu, mu bàn tay phải vẫn đang cắm kim truyền dịch.

Không cha không mẹ, bây giờ bản thân lại ra nông nỗi này.

Chết đi có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn.

Dụ An gắng sức đưa tay rút phắt ống kim trên mu bàn tay phải, máu tươi lập tức túa ra.

Người em trai cậu từng yêu thương nhất giờ đây đã ở trên đỉnh cao danh vọng. Còn cậu chỉ là một vũng bùn lầy hôi thối.

Hoắc Kình Yến cãi vã xong không muốn ở lại bệnh viện nữa, vừa quay đầu lại đã thấy vệt máu đỏ tươi trên mu bàn tay cậu.

"Anh đang làm cái gì vậy!!"

Thấy hắn bước nhanh về phía mình định nắm lấy tay cậu, trước mắt Dụ An lại hiện lên những hình ảnh bị ngược đãi. Cơ thể cậu run lên không kiểm soát, theo bản năng hoảng sợ ngồi dậy lùi lại né tránh. Sự thuần hóa suốt hai năm trời là thứ không thể nào quên được.

"Anh lại dám tránh tôi??"

Phản ứng vô thức của cơ thể sau những lần bị trừng phạt khiến cậu không ngừng run rẩy, đôi môi mấp máy. Chỉ cần không nghe lời, làm sai việc sẽ bị đánh đập và hành hạ.

Dụ An sợ hắn lại gần mình nên vội vàng tụt xuống giường co người vào góc tường. Gương mặt không còn chút máu, cơ thể run rẩy không ngừng, phản ứng theo bản năng khiến cậu đột ngột quỳ sụp xuống.

"Xin lỗi... đừng đánh tôi..."