Cả hai đã nương tựa vào nhau mà lớn.
Cho đến giờ cậu vẫn khó chấp nhận được người em trai từng dịu dàng che chở, gặp chuyện gì cũng đứng ra bảo vệ mình lại có thể nói ra những lời khó nghe như vậy.
Dụ An cười khổ một tiếng: "Ừ, tôi ghê tởm."
Nếu là trước đây khi nghe từ "ghê tởm", cậu sẽ đau lòng, sẽ buồn bã nhưng cậu chưa bao giờ thấy tình yêu của mình là ghê tởm. Còn bây giờ cậu thật sự đã trở nên rất ghê tởm. Ở nơi đó cậu bị ngược đãi, bị vô số người hành hạ.
Cậu đã sớm mục nát rồi.
Hoắc Kình Yến lạnh lùng liếc cậu một cái.
Hắn đã dời cuộc họp để đến đón cậu, không ngờ lại gặp phải cảnh này. Cơn bực bội đan xen, hắn "chậc" một tiếng rồi tự mình lên xe khởi động máy.
Chiếc Maybach màu đen lướt qua người cậu. Hoắc Kình Yến dừng lại bên cạnh rồi hạ cửa kính xe xuống.
"Cầm lấy tiền mà bắt xe về, ngồi xe của tôi khiến tôi thấy bẩn."
Những tờ tiền đỏ bị ném vào mặt đau rát, những cạnh giấy sắc bén cũng có thể làm rách da.
Tờ tiền theo gió rơi xuống đất, chìm vào vũng bùn.
Người đã đi rồi.
Dụ An đứng lặng tại chỗ, ánh mắt chết lặng nhìn về hướng hắn rời đi.
Bị hành hạ suốt hai năm, tinh thần và thể xác đã suy sụp từ lâu.
Cậu vốn đã quên mất đường về nhà từ lâu rồi.
Từng cơn gió lạnh thổi qua nhưng Dụ An không cảm thấy lạnh, cũng không định nhặt tiền mà đi bộ theo hướng chiếc xe. Mưa mỗi lúc một lớn xối xả lên thân thể cậu nhưng có gột rửa thế nào cũng không sạch được những vết nhơ trên người nữa, không bao giờ sạch được nữa.
Trời cũng đã tối mịt, cậu không nhìn thấy ánh sáng, ngay cả cơ thể cũng không còn cảm thấy lạnh. Dụ An đứng trong bóng tối, ngửa đầu để mưa lớn gột rửa thân mình rồi đưa tay lên định lau nước mắt. Nước mắt và nước mưa hòa vào nhau không phân biệt được đâu là lệ đâu là nước.
Hai năm trước khi bị nhốt vào trại tạm giam cũng là một ngày mưa. Hôm đó cậu đã quỳ dưới đất cầu xin Hoắc Kình Yến đừng đưa mình vào đó. Khi ấy Hoắc Kình Yến đang học năm ba đại học, đã bắt đầu khởi nghiệp và có chút danh tiếng. Hắn đã bỏ ra không ít tiền để đưa cậu vào trại tạm giam được đánh giá cao nhất trên mạng, đá cậu đi như một thứ rác rưởi.
"Đợi anh cải tạo xong tôi sẽ đến đón."
Ý thức dần trở nên mơ hồ, cậu không trụ vững được nữa liền ngã xuống đất. Trong khoảnh khắc mông lung ấy cậu nhìn thấy một vệt sáng chói lòa. Một chiếc xe dừng trước mặt cậu, người trên xe vội vã bước xuống thậm chí còn không buồn cầm ô.