Chương 1: Ghê tởm

Bên ngoài mây đen bao phủ, tiết trời chớm thu thật lạnh lẽo.

Cánh cổng trại tạm giam cuối cùng cũng mở ra, một người đàn ông cao gầy từ bên trong bước ra. Người đó có tướng mạo dịu dàng tuấn tú, mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh với ánh mắt mông lung trống rỗng. Cậu vừa ra đã nhìn thấy người đàn ông đang đứng tựa vào xe cách đó không xa.

Chàng trai từng quấn quýt bên cậu gọi một tiếng "anh ơi" ngày nào, giờ đã trở thành một lãnh đạo trên thương trường.

Người đàn ông đó khí chất hơn người, ngũ quan sâu thẳm, ánh mắt nhìn cậu không giấu nổi vẻ chán ghét.

"Hai năm rồi, chắc cũng chữa khỏi cái bệnh của anh rồi nhỉ."

Người trước mắt từng dịu dàng với cậu, giờ đã trở nên xa lạ đến vậy.

Trại tạm giam này còn được gọi là trại cai nghiện tình cảm.

Nơi cai nghiện thứ tình yêu không được thế tục chấp nhận.

Họ cùng nhau lớn lên, sự quan tâm của Hoắc Kình Yến dành cho cậu vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí. Nhưng tại sao khi cậu bày tỏ lòng mình thì chỉ nhận lại sự ghê tởm và khinh bỉ?

Người đàn ông nhìn thấy bộ dạng của cậu, lại nhìn bầu trời mây đen sắp mưa, hắn bước tới nắm lấy cổ tay cậu.

"Sắp mưa rồi, về nhà trước đã."

Cổ tay bất ngờ bị chạm vào. Nếu là trước kia chắc cậu sẽ vui sướиɠ cả buổi. Nhưng bây giờ… cậu chỉ thấy ghê tởm và sợ hãi.

Sắc mặt Dụ An trắng bệch, cậu hất mạnh tay hắn ra rồi quay đi nôn khan trong vô thức. Cơn đau từ thể xác lẫn tinh thần giày vò khiến cậu muốn chết đi cho xong.

Hoắc Kình Yến sững sờ trong giây lát, hắn không thể tin nổi nhìn bàn tay mình, không chấp nhận được việc mình chỉ chạm nhẹ một cái lại khiến cậu ghê tởm đến vậy.

Cậu chưa từng được ăn một bữa no, dạ dày sớm đã hỏng từ lâu, cơn nôn khan ngoài nước chua ra thì chẳng nôn được gì khác.

Hoắc Kình Yến ngây người hồi lâu, nhìn cậu định nổi giận nhưng khi thấy gương mặt trắng bệch của cậu thì lời đến bên môi lại chẳng thể thốt ra. Một cảm giác bực bội dâng lên trong lòng.

"Dụ An, anh còn nôn nữa à? Được anh thích, tôi còn chưa thấy ghê tởm đâu."

"Chỉ cần nghĩ đến việc đã sống cùng anh một thời gian dài là tôi đã cảm thấy..."

"Ghê tởm..."

Những lời này như mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim, xé nát trái tim cậu thành từng mảnh máu me be bét.

Cậu lớn hơn Hoắc Kình Yến 4 tuổi. Năm cậu 9 tuổi đã nhặt được Hoắc Kình Yến bên đường.