Cá nhỏ ơi cá nhỏ, mong cậu sớm ngày bơi khỏi vực thẳm. Cậu bị chính người em trai không cùng huyết thống do cậu nuôi lớn, nhẫn tâm tống vào trại giam biệt lập suốt hai năm. Dưới cái mác mỹ miều là "cả …
Cá nhỏ ơi cá nhỏ, mong cậu sớm ngày bơi khỏi vực thẳm.
Cậu bị chính người em trai không cùng huyết thống do cậu nuôi lớn, nhẫn tâm tống vào trại giam biệt lập suốt hai năm. Dưới cái mác mỹ miều là "cải tạo", hắn ép cậu phải chờ đợi đến khi nào trở nên "bình thường" theo ý hắn thì mới được phép ra bên ngoài.
Suốt hai năm trời, mỗi ngày trôi qua tựa một cơn ác mộng không hồi kết, nó nuốt chửng nhấn chìm cậu sâu hơn vào bóng tối đặc quánh của tuyệt vọng, không một lối thoát không một tia hy vọng.
Thể xác cậu bị giày vò, tinh thần bị hành hạ đến rã rời kiệt quệ. Tình cảm dù sâu đậm đến mấy, cũng dần bị tháng năm đằng đẵng cùng nỗi đau bào mòn khiến nó nguội lạnh đi rồi cạn khô, chẳng còn sót lại dù chỉ một chút hơi ấm mong manh.
Còn cậu sau chuỗi ngày dài bị "thuần hóa" một cách tàn nhẫn, đã trở nên chai sạn tê liệt, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng bao trùm khắc sâu vào tận cùng tâm can.
“Mỗi khi nghĩ đến chuyện tôi được anh nuôi lớn, tôi lại thấy ghê tởm đến buồn nôn! Sao anh không chết đi cho rồi?” Giọng nói của kẻ đó, lạnh lùng sắc bén như ngàn vạn mũi dao cứa vào trái tim vốn đã nát tan của cậu.
“Như ý nguyện của em.”
Đối với cậu lúc này, hạnh phúc chính là cái chết.
Bởi lẽ, cái chết mới là sự khởi đầu cho một cuộc đời mới, một niềm hạnh phúc bình yên mà cậu hằng đêm mong mỏi ao ước.
Xem Thêm
Ủng hộ 5,000 Vàng để mua combo truyện Cá Voi Rơi Xuống Vực Thẳm
Rẻ hơn 21.26% so với đọc từng chương (tiết kiệm 1,350 Vàng)
Í là sót bot quá😭