Doãn Chước vẫn không yên lòng, sợ đến mức biến sắc, bị giục kết hôn sinh con thật sự là quá đáng sợ!
Ngay cả chuyện “xung hỉ” cũng dám làm ra.
Doãn Chước lau đi mồ hôi lạnh trên trán vốn chẳng tồn tại, nhìn Tháp Na, nói lời cảm tạ: “Đa tạ Tháp Na đã tặng huynh chiếc khăn choàng, đẹp lắm, rất đúng lúc với Lục ca."
[Nếu trễ thêm chút nữa, thời tiết lại nóng lên, chưa chắc ta đã có cơ hội mặc, lãng phí tấm lòng của muội mất.]
Tháp Na nghe Lục ca nói lời khách sáo, vốn định cười cười, nào ngờ lại nghe được tiếng lòng của hắn, bất giác dâng lên một dự cảm chẳng lành, nhưng vẫn đáp lại Doãn Chước trước: "Là muội làm khi rảnh thôi, Tứ ca và Tứ tẩu cũng có phần."
Nói xong, Tháp Na sai người mang khăn choàng vào, được làm từ lông dê do Mông Cổ đưa đến, chất liệu vải rất êm tay.
Chiếc đầu tiên là tặng cho Hoàng tổ mẫu, tiếp theo là Khang Hi và Đức phi, bây giờ mới đến lượt các ca ca, tẩu tẩu, muội muội.
Nhưng nàng vẫn là lần đầu thấy có người thật sự mang chiếc khăn này ra ngoài, làm Tháp Na rất vui.
Tứ phúc tấn không ngờ nàng và Tứ gia cũng có phần, rất cảm kích mà nhận lấy.
Nếu nói có chỗ nào không được tự nhiên, thì chính là những lời trong lòng của Lục đệ ban nãy có hơi… rợn người.
Cái gì mà nếu trễ một chút thì không còn cơ hội mặc nữa.
Tứ phúc tấn bỗng nghĩ đến cái gì đó, rùng mình một cái.
Hay là Lục đệ không sống được tới sang năm?
Nhưng Tứ phúc tấn cẩn thận quan sát Doãn Chước, thấy hắn đã tốt hơn lần gặp trước rất nhiều.
Trên mặt cũng có chút thịt, còn có thể ngồi trên chiếc xe lăn này để cung nhân đẩy ra ngoài dạo.
Nhìn theo đà này, ít nhất cũng sống được thêm một hai năm nữa.
Nhớ lại mấy ngày trước Lục đệ bệnh nặng, nàng đã sai người chuẩn bị sẵn đồ tang phòng khi cần đến, nhưng bây giờ nàng cảm thấy chắc là chưa cần dùng đến đâu.
Lục đệ này vẫn còn sống được.
Doãn Chước cảm giác có một ánh mắt đang lén lút nhìn mình, hắn nhìn xung quanh một lượt, không ngờ lại là Tứ tẩu.
[Ai da, sau khi Tứ ca đăng cơ, người sống thảm nhất chính là Tứ tẩu làm Hoàng hậu, gần như là hình tượng phản diện điển hình trong phim cung đấu, bất kể là tiểu thuyết hay kịch bản phim, Tứ tẩu đều là phản diện, là chất xúc tác cản trở Tứ ca và các nữ chính khác đến với nhau. Sau khi Hoằng Huy mất, Tứ tẩu không sinh thêm được hài tử nào nữa, tuy hai người sống với nhau bốn mươi năm, nhưng Tứ ca cũng không phải người dịu dàng gì, ngày tháng trôi qua ở trong cung chắc cũng chẳng dễ chịu gì. Mà con của Tứ ca cũng không nhiều lắm, hình như sau khi Tứ tẩu mất thì có một Nữu Hỗ Lộc thị được lập làm Hoàng hậu đúng không nhỉ?]
Vốn dĩ Tứ phúc tấn mới nhận một đòn trời giáng khi nghe hài tử mình sẽ chết yểu, bây giờ lại bị thêm một chuỗi sét đánh thẳng mặt.
Nàng… nàng…
Nàng thở không nổi nữa rồi.
Sau khi Hoằng Huy chết, nàng không thể sinh con nữa, Lục đệ có ý như vậy sao?
Hơn nữa, hơn nữa… sao cuối cùng lại là gia nàng lên ngôi…
Nhưng không phải Nhị ca mới là Thái tử sao?
Nếu chỉ nói sau này Tứ gia sẽ đăng cơ, có lẽ nàng còn cảm thấy mừng, nhưng phía sau còn một chuỗi dài, nàng sống không dễ dàng gì, Tứ gia lại còn sủng ái người khác.
Dù là chuyện mà Tứ phúc tấn đã sớm biết, nhưng lúc này nghe lại vẫn khó lòng mà tiếp nhận.
Hơn nữa sau khi nàng chết, Tứ gia lại lập thêm một vị Hoàng hậu nữa, là Nữu Hỗ Lộc thị...
Trong phủ chưa từng có người này, mà Nữu Hỗ Lộc thị lại có rất nhiều người, nàng hoàn toàn không biết là ai.