Làm Hoàng a mã như ông, thật sự quá khó khăn!
Doãn Chước ăn cũng kha khá rồi, không dám ăn quá no, sợ dạ dày chịu không nổi.
Nghe Khang Hi nói như vậy, hắn cũng không hề tức giận, dứt khoát gọi người: “Mau tới đưa gia về, gia buồn ngủ rồi.”
Khang Hi tròn mắt nhìn hắn, Tiểu Lục thế mà lại không có chút xấu hổ nào.
Ăn no rồi thì lập tức đi ngủ, chẳng phải là heo sao?
Sau khi Doãn Chước ăn no thì lập tức chuồn mất, còn thỏa mãn vẫy tay chào Dận Nhưng: “Nhị ca mau qua ăn với Hoàng a mã đi, ngài ấy vẫn chưa ăn được bao nhiêu đâu, tiếc là ta không thể dâng món cho Hoàng a mã, nhờ Nhị ca vậy.”
[Thế thân đến rồi, gia rút lui đây ~ tóc của Nhị ca cũng không nhiều, Hoàng a mã đúng là già rồi, mắt cũng kém, hầy, cả nhà đều sắp thành bị hói hết rồi.]
Nói xong, Doãn Chước lượn đi, để lại Khang Hi và Dận Nhưng bốn mắt nhìn nhau.
Lúc này Dận Nhưng đã không còn tâm trạng ghen tị nữa, chờ sau khi Doãn Chước đi rồi mới hỏi Khang Hi: “Hoàng a mã, Lục đệ vừa nói gì vậy?”
Dù bọn họ đầu trọc, nhưng tuyệt đối không bị hói, đó là hai khái niệm khác nhau.
Dận Nhưng thấy Khang Hi im lặng hồi lâu thì lập tức kinh hãi hỏi: “Chẳng lẽ... mấy người chúng ta đều giống Hoàng a mã?”
Khang Hi nhắm mắt: “...”
Tiễn một đứa bất hiếu, lại đến một đứa bất hiếu khác!
Ông đúng là nợ bọn họ từ kiếp trước!
Sau khi Doãn Chước trở về thì lập tức ghé qua xem Thập Tứ a ca một chút, tiện thể nói với nhóc việc vài ngày nữa Tứ a ca sẽ đến trông coi nhóc một lần.
Dận Trinh lập tức tỏ vẻ tức giận: “Ai cần huynh ấy trông coi! Không phải huynh ấy thích Thập Tam sao?”
Doãn Chước dường như phát hiện ra được đại lục mới.
Ồ hố! Thập Tứ đệ đang ghen kìa!
[Ghen rồi, ghen rồi! Không ngờ Tiểu Thập Tứ lại là đứa nhỏ thích hờn dỗi như thế!]
Toàn thân Dận Trinh cứng đờ, giận dữ đẩy Doãn Chước ra khỏi sân: “Ta còn đang bị cấm túc, nửa tháng nữa huynh hãy quay lại.”
Lục ca phiền chết đi được.
Trên mặt Doãn Chước đầy vẻ “ta hiểu ta hiểu”, nhìn đến mức Dận Trinh tức muốn nổ phổi mà chẳng làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn bị người đẩy đi.
Dận Trinh quay lại bàn học, nghĩ đến lời của Lục ca, không được tự nhiên mà mở sách ra, vùi đầu vào học.
Nhóc tuyệt đối không để Tứ ca xem thường mình.
Tứ ca không cần nhóc với Lục ca, cũng không cần ngạch nương, không sao cả, Thập Tứ nhất định sẽ cố gắng lớn lên, bảo vệ ngạch nương và Lục ca, hoàn toàn không cần Tứ ca giúp đỡ, nhóc có thể tự làm được.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, Dận Trinh lại hít hít mũi, mắt đỏ lên, sau đó bò lên bàn học.
Một lúc sau, nhóc mới lấy tay che mặt, cầm bút lông lên. May mà trong phòng không có cung nhân hầu hạ, không ai thấy bộ dạng thất thố của nhóc.
Nhóc mới không thèm quan tâm.
Sau khi Doãn Chước về chỗ của mình vẫn còn nghĩ tới lời của Thập Tứ, đúng rồi, mấy ngày nay vẫn chưa gặp các huynh đệ khác, Thập Tam đệ cũng chưa từng thấy qua.
Nghe ý của Thập Tứ thì hình như Tứ ca thích Thập Tam hơn.
Cũng phải, trong lòng Tứ ca chỉ có Thập Tam là huynh đệ, bằng không thì sao đến đời Ung Chính, huynh đệ ai nấy đều gặp tai ương, chỉ có Thập Tam là được trọng dụng, số còn lại hình như đều có kết cục thê thảm.