Chương 27

Cái xe này thật sự rất linh hoạt!

Chúng thần nhất thời động lòng.

Chuyện Tứ A Ca và Lục A Ca giáo huấn Thập Tứ A Ca tạm thời để sau, nhà ai mà chẳng có đứa lớn đánh đứa nhỏ, chuyện bình thường thôi.

Nhưng mà cái xe của Lục A Ca thật sự không giống vật tầm thường.

Khang Hi vội gọi Doãn Chước nói đi là đi lại, để tiểu thái giám quay xe một lần nữa.

“Hử? Sao vậy?”

“Thứ ngươi ngồi bên dưới kia là vật gì?” Khang Hi chỉ vào chiếc xe lăn của Doãn Chước hỏi.

Doãn Chước phát hiện ra ánh mắt nóng rực của mọi người đều dán chặt vào mông mình, lập tức kéo áo choàng đắp lên, che kín thân thể.

Chúng thần: “…”

Không phải chứ, cần gì mà phải đề phòng tới vậy? Thân thể gầy gò như que củi thì có gì đáng xem chứ, người ta nhìn là cái xe lăn, chứ chẳng ai rảnh mà ngó mông ngươi!

Chúng thần đồng loạt nghẹn lời.

Mà thật ra Doãn Chước làm như vậy chính là để che cái xe lăn của mình: “Đây là ghế ngồi của nhi thần, tiện lợi cho việc đi lại, gọi là luân ỷ vì nó có hai bánh xe.”

Sau đó, hắn lại vô cùng hiếu thuận quay sang Hoàng a mã nói: “Hoàng a mã cứ yên tâm, đợi Tiểu Lục rời đi rồi, chiếc luân ỷ này sẽ để lại cho ngài, mong là khi ấy Hoàng a mã vẫn nhớ đến Tiểu Lục, để nó bầu bạn cùng ngài đi hết quãng đường đời còn lại.”

[Chờ ta đi rồi sẽ để lại chiếc xe lăn này cho Khang Hi.]

Khang Hi thực sự không rõ Tiểu Lục là thật lòng vì ông hay là đang nguyền rủa ông, dù nói thế nào thì nghe vào cũng không dễ chịu lắm.

“Ngươi cứ ngồi đi, nếu trẫm muốn sẽ sai người làm cái khác.”

Ai mà thiếu một cái ghế chứ?

[Ờ ha, cả Đại Thanh này đều là của Khang Hi.]

Khang Hi nghe xong câu đó thì lập tức thẳng lưng, đúng rồi, Đại Thanh là của trẫm!

Ánh mắt của các A Ca cùng các đại thần khác đều lộ ra vẻ nóng bỏng nhìn về phía Khang Hi.

Nhà ai mà chẳng có một lão nhân đi lại bất tiện chứ? Cái xe lăn này mà mang về...

Khang Hi không đổi sắc chỉ tay ra sau: “Bọn họ cũng muốn có cái ghế này, Tiểu Lục ngươi tính thế nào?”

Hai mắt Doãn Chước sáng rực, lập tức tựa vào lưng ghế, yếu ớt ho khan một tiếng, ra vẻ trầm ngâm: “Chiếc ghế này xem như lễ vật cuối cùng nhi thần để lại cho Đại Thanh trước lúc lâm chung. Nhi thần định bảo thợ mộc vẽ ra bản vẽ chi tiết cách chế tạo, sau đó dán lên tường thành cạnh cửa cung, cũng xem như tích chút công đức. Còn về chư vị đại nhân… nếu thực sự muốn, thì cứ tùy ý cho chút ngân lượng cũng được. Trên bản vẽ, nhi thần sẽ đặc biệt ghi danh cảm tạ chư vị đại nhân.”

[Đưa tiền đưa tiền! Nhất định phải đưa tiền!]

Vốn dĩ Doãn Chước định trực tiếp mở miệng xin tiền, nhưng nghĩ lại cái xe lăn này cũng đâu phải mình phát minh, nên cảm thấy có hơi mất mặt.

Khang Hi, Thái tử cùng đám huynh đệ: “…”

Tiểu Lục thế mà lại giơ tay vòi tiền công khai trước mặt chư vị đại thần, chỉ thiếu nước nói thẳng một câu “mau móc tiền ra!”

Sắc mặt của các đại thần xanh mét. Sao ngươi không đi ăn cướp luôn đi?

Vừa nói là bố thí bản vẽ để tích đức, sao tới lượt bọn họ lại không tích được tí đức nào?

Chúng thần im lặng.

Mà càng nghĩ, càng cảm thấy kỳ quái, cuối cùng bọn họ lại ngộ ra, hành vi của Lục A Ca hôm nay chắc chắn là đã được Hoàng thượng đồng ý rồi!