Chương 21

Tiểu Lục nói kiểu gì mà cứ như sang năm chiến sự mới kết thúc vậy?

Trong lòng Khang Hi chợt trầm xuống, xem ra đàm phán không thành, trận chiến này vẫn sẽ tiếp tục kéo dài.

Doãn Chước vẫn đang trầm tư, đến khi hoàn hồn lại thì tiểu thái giám sau lưng đã quỳ xuống hành lễ, Doãn Chước làm một động tác tượng trưng, sau đó được Khang Hi xua tay miễn lễ.

Tiếp đó, Doãn Chước lập tức phát hiện vẻ mặt của Khang Hi cùng các vị khác hình như có chút kỳ lạ. Chỉ thấy Khang Hi do dự nhìn hắn, sau đó nghiêm nghị hỏi: “Tiểu Lục có biết năm nay mình bao nhiêu tuổi không?”

Doãn Chước: “?”

Hắn ngơ ngác đáp: “Không phải nhi thần mới vừa qua sinh thần mười lăm tuổi sao?”

Khang Hi quay đầu nhìn Thái tử cùng các A Ca khác, thấy câu trả lời này chẳng có vấn đề gì.

Ngay sau đó bọn họ lập tức nghe thấy tiếng oán thán trong lòng Doãn Chước: [Chẳng lẽ lão đầu này không nhớ rõ ta sinh năm nào, sinh thần vào tháng nào? Không được, phải về lật lại danh sách lễ vật mừng sinh thần mới được. Dù gì cũng sắp chết rồi, nhưng tiện nghi thì tuyệt đối không thể để người khác chiếm mất.]

Khang Hi bị vu oan mà không cách nào phản bác: “…”

“Vậy để Nhị ca hỏi thử xem.” Thái tử hỏi tiếp: “Đệ biết mình sinh năm nào không?”

[Đúng là phế Thái tử, hắn cũng không biết sinh thần của ta, sau này trở về phải tra danh sách lễ vật, thiếu một phần cũng đừng trách ta tới Dục Khánh Cung đòi.]

Gân xanh trên trán Thái tử giật giật, phế Thái tử?

Thái tử rất oan uổng! Y tặng lễ vật mừng sinh thần cho từng đệ đệ đều theo cùng quy cách, Tiểu Lục muốn tra thì tra, y cũng không sợ.

Doãn Chước nghi ngờ nhìn bọn họ, thấy đối phương thật lòng muốn hỏi, bèn đáp: “Đại khái là năm Khang Hy hai mươi.”

Doãn Chước có chút chột dạ, nhưng chắc là không sai đâu.

Mọi người đều rõ ràng, quả nhiên là đầu óc có vấn đề rồi, bệnh đến mức hồ đồ, ngay cả thời gian cũng nhớ sai.

Thái tử muốn sửa cho đúng, nhưng Khang Hi đã nói trước: “Tiểu Lục nhớ sai rồi, ngươi sinh vào ngày mùng năm tháng hai năm mười chín. Khi ấy thân thể ngươi suy nhược, trẫm ban danh cho ngươi là ‘Dận Tộ’, chính là mang theo sự kỳ vọng với ngươi.”

Doãn Chước bày ra vẻ mặt tiếc nuối, giọng điệu đầy áy náy: “Nhi thần phụ sự kỳ vọng của Hoàng a mã rồi.”

Nhưng trong lòng lại điên cuồng phun tào: [Đừng tưởng ta chưa xem phim truyền hình! Rõ ràng là thân thể ta yếu ớt, không sống được bao lâu nên Hoàng a mã mới chịu để ngạch nương đặt cái tên ấy cho ta. Trong phim truyền hình đều diễn như vậy hết.]

Nhưng khoan đã… nếu nói như vậy, năm nay mới là năm Khang Hi ba mươi tư?

[Vậy thì... tháng chín này nhi tử của Đại ca… không có nữa rồi?]

Doãn Chước gãi đầu, bị thời gian làm cho lú lẫn.

Khang Hi cùng Thái tử, Tam A Ca… lập tức đồng loạt quay đầu nhìn về phía Dận Thì đang xem náo nhiệt.

Dận Thì vốn còn muốn nghe Tiểu Lục nói thêm chút chuyện tương lai, không ngờ trái dưa này lại đập ngay lên đầu mình.

Gương mặt của y vô cùng hoang mang.

Vậy là ta không có nhi tử nữa hả?

Những người khác cũng phản ứng kịp thời, đúng rồi! Hiện giờ Hoàng tẩu đã gần đến ngày sinh, khó trách lần trước nghe lời Tiểu Lục nói có chỗ không thông, hoá ra là do thời gian không khớp.

Phì, chẳng trách hôm trước Hoàng tẩu đuổi Đại ca ra khỏi phòng.

Tính ra, dù có cố gắng, cũng không thể tạo ra một Tiểu hoàng tôn kịp trong tháng chín được!