Viện tử của Đại sư huynh là gần nhất, nhưng dù là viện tử của người tu tiên, gần cũng thành rất xa.
Chẳng hạn, lúc này Lộ Tiểu Cận chỉ có thể nhìn thấy một chấm đen nhỏ xíu của ngôi nhà xa xăm trong màn sương.
Quá xa xôi!
Dù vậy, nàng cũng không bỏ cuộc, dốc sức chạy về phía viện tử của Đại sư huynh.
Chắc chắn sẽ được cứu!
Chắc chắn sẽ được!
“Đại sư huynh!”
“Đại sư huynh!”
Lộ Tiểu Cận vừa chạy vừa hét.
Gần rồi.
Gần rồi.
... Được rồi, chẳng gần chút nào.
Nàng sắp chạy đến chết rồi.
Phổi như muốn bật ra khỏi l*иg ngực.
Nhưng ngôi viện tử xa xôi mà nàng có thể nhìn thấy vẫn mang lại hy vọng cho nàng.
Nàng tính toán, nếu Tiêu Quân Châu không nhìn thấy nàng trong viện tử, chắc hẳn hắn sẽ tự giác bỏ đi chứ?
Vậy thì nàng sẽ an toàn!
Rõ ràng, Tiêu Quân Châu không có sự tự giác đó.
Bởi vì ngay giây sau, giọng nói trong trẻo của thiếu niên đã vang lên sau lưng Lộ Tiểu Cận:
“Đại sư tỷ, tỷ sao lại ở đây?”
Lộ Tiểu Cận: “?”
Hắn, hắn, hắn, đã đuổi kịp rồi?
Chết tiệt.
Trong một thế giới mà tất cả đều là người tu tiên, chỉ có nguyên chủ là một đồ vô dụng không có linh căn, chuyện này có thể nào chấp nhận được chứ!
Đến chạy cũng không lại!
Lộ Tiểu Cận thầm rủa, ước gì có thể liều mạng với Tiêu Quân Châu.
Nhưng nàng chỉ là một đồ vô dụng.
... Đồ vô dụng không có linh căn.
... Đồ vô dụng vai không thể gánh, tay không thể nâng.
... Đối diện với yêu quái, chỉ có thể bị đánh bại.
Nhưng nàng có thể từ bỏ dễ dàng như vậy không?
Không thể nào!
Sống thêm được chút nào hay chút ấy!
Lộ Tiểu Cận hít sâu một hơi, khóe miệng nhếch lên, giả vờ cười, rồi chậm rãi quay đầu lại.
Không thấy... Không thấy... Nàng không thấy...
Sau khi tự tẩy não vô số lần, nàng bình tĩnh nhìn về phía Tiêu Quân Châu.
Ô mô, con yêu hồ điệp này, cánh của nó chết tiệt thật rực rỡ.
Dưới ánh mặt trời, lấp lánh ánh sáng.
Bột phấn lấp lánh bay cả vào mặt nàng!
“Tỷ nhìn thấy rồi!”
Máu văng tung tóe.
Đầu người rơi xuống.
Lộ Tiểu Cận: “...”
Chết tiệt, không thể giả vờ được chút nào.
“Ưʍ...”
Lộ Tiểu Cận đau đớn đến mức uốn éo như con giun.
Quá đau...!
Quá đau...!
Đau đến mức nàng chỉ muốn thật sự chết quách cho xong!
Nhưng không chết được.
Hoàn toàn không chết được.
Lộ Tiểu Cẩn không để ý đến những thứ khác, không lãng phí chút thời gian nào, nhanh chóng xỏ giày, kích hoạt chế độ chạy cuồng tới viện tử của Đại sư huynh.
Nàng chạy như bán mạng.