Tư Không Công Lân thừa nhận, vừa rồi lúc nhìn thấy đầu ngón tay dính máu của Lộ Tiểu Cẩn.
Trong một khoảnh khắc, hắn đã có chút rung động.
Ngay khoảnh khắc nảy sinh tình niệm đó, hắn cảm thấy Lộ Tiểu Cẩn thế nào cũng tốt.
Nhìn thế nào cũng thuận mắt.
Tuy nói đã ăn tĩnh tâm đan, tâm ma đã bị đè xuống, không còn tình niệm, nhưng hắn nhìn nàng cũng vẫn thấy thuận mắt.
Hắn đều đã nghĩ kỹ rồi, sau này phải làm một sư tôn từ ái hơn nữa.
Sau đó, hắn liền thấy Lộ Tiểu Cẩn nhổ nước bọt vào khóm hoa mà hắn tỉ mỉ chăm sóc.
Nhổ! Nước bọt!
Hắn sai rồi!
Sai đến mức thái quá!
Sao hắn lại có thể cảm thấy, Lộ Tiểu Cẩn sẽ là thứ tốt đẹp gì chứ?
“He he he, dính vào nước bọt của ta, thì đều là của ta!”
“Các ngươi là của ta, sư tôn là của ta, tất cả đồ vật của sư tôn, cũng đều là của ta!”
“Phì, toàn là phì!”
“He he he...”
Lộ Tiểu Cẩn một bên nhổ nước bọt, một bên si cuồng mà lẩm bẩm.
Đúng chuẩn một mụ điên!
Giờ khắc này, Tư Không Công Lân chỉ hận mình tai thính mắt tinh!
---
Bên này, lúc Lộ Tiểu Cẩn trở lại Thất Nguyệt Đình, trời đã nhá nhem tối.
Vừa hay gặp đúng lúc Tiểu Tứ tới mang cơm tối cho nàng.
Vừa mới thấy Lộ Tiểu Cẩn, Tiểu Tứ liền liều mạng vẫy tay chào hỏi.
“Sư tỷ...”
Đợi đến khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch như ma của Lộ Tiểu Cẩn, Tiểu Tứ hoảng sợ:
“Sư tỷ, tỷ sao vậy, sao mặt lại trắng như vậy?”
Nếu không phải nhận thấy Lộ Tiểu Cẩn vẫn còn thở, Tiểu Tứ chắc chắn sẽ cho rằng mình gặp phải ma.
Lộ Tiểu Cẩn miễn cưỡng vực dậy tinh thần: “Không sao, bữa tối có gì thế?”
“Gà ác hầm đương quy, cháo long nhãn táo đỏ, gan heo xào... Còn có cái này, bánh mè đen, sư tỷ, tỷ mau ăn nhiều một chút để bồi bổ.”
Lúc ăn cơm trưa Lộ Tiểu Cẩn không để ý.
Bây giờ nhìn lại, tất cả nguyên liệu nấu ăn mà Tiểu Tứ mang tới, thế mà gần như tất cả đều là để bổ huyết.
Lòng Lộ Tiểu Cẩn dấy lên nghi ngờ.
Dưới sự dò hỏi khéo léo, mới biết được, Tiểu Tứ cũng không rõ chuyện nàng mỗi tháng bị lấy máu, chỉ là thường thấy sắc mặt nàng trắng bệch, khí sắc không tốt, cho nên luôn tìm cách mang một ít thức ăn bổ khí huyết cho nàng.
Đúng là một người tốt hiếm có.
Lộ Tiểu Cẩn trực tiếp cắm đầu vào ăn.
Không bổ máu nữa, nàng thật sự sợ mình sáng mai sẽ không bò dậy nổi.
Sau khi ăn xong, thân thể nàng ấm áp lên không ít, tinh thần cũng khôi phục được một chút, ánh mắt liền bắt đầu nhìn loạn xạ lên người Tiểu Tứ.
Nếu đúng như nguyên chủ đã dự đoán, linh căn có thể là trứng quái vật đang chờ phu hóa, vậy thì lột y phục của Tiểu Tứ ra, nhìn thấy linh căn của hắn, có lẽ sẽ có thể biết được rốt cuộc là chuyện gì.
Bất quá, y phục này không dễ lột.
Không thể nào trực tiếp ra tay được chứ?
Lỡ như anh chàng giao cơm này thẹn quá hóa giận, lén lút bỏ thuốc vào thức ăn của nàng...
Trời đất ơi.
Vậy thì thật sự là một phát chết không kịp ngáp.
Hơn nữa chuyện này, còn không thể trực tiếp mở miệng hỏi.
Không thể nào nói: “Này, cho ta xem linh căn?”
Chuyện này thì có khác gì “Này, cho ta xem cơ bụng”!
Ở cái thế giới Tu Tiên mà các tu sĩ vì để khống chế tâm ma nên ai nấy đều đặc biệt ngây thơ này, lời nói của nàng, cùng với việc lột qυầи ɭóŧ của đối phương để giở trò lưu manh, về bản chất không có nhiều khác biệt.
... Đều sẽ chọc giận đối phương.
... Liều mạng cũng phải gϊếŧ chết nàng.
Tiểu Tứ thu dọn xong hộp cơm: “Sư tỷ, vậy ta đi trước nhé.”
Lộ Tiểu Cẩn nhìn chằm chằm vào bụng hắn nửa ngày, giãy giụa một chút, cuối cùng vẫn là từ bỏ.
Người có thể để lột y phục còn rất nhiều, vẫn là không nên khiêu chiến giới hạn của anh chàng giao cơm, lỡ bị bỏ độc thì toi.
“Được.”
Lộ Tiểu Cẩn mệt mỏi trở về sân.
Nàng đi đến nhà bếp nhỏ, kéo ống bễ, bắt đầu nấu nước, đem nước đã đun sôi đổ vào thùng tắm, rồi ném cả người mình vào trong.
“Phù...”
Thoải mái...
Hồi lâu sau, nàng mới mở mắt ra, một lần nữa lướt lại một chút cốt truyện.