Lộ Tiểu Cẩn cảm thấy ánh mắt của Tư Không Công Lân vô cùng vi diệu.
Ừm...
Nghĩ ra rồi.
Ánh mắt kia, giống y như đúc cái cách nàng thèm thuồng nhìn món chân gà rút xương.
Không xong rồi!
Con quái vật bọ cạp này chẳng lẽ còn muốn ăn thịt người!
Không được, không được!
Lộ Tiểu Cẩn như gặp phải đại địch, lập tức ra vẻ yểu điệu thục nữ mà sáp lại gần Tư Không Công Lân, e thẹn mở lời: “Sư tôn, người đang đau lòng cho Tiểu Cẩn sao?”
Giọng điệu õng ẹo nghe như tiếng kêu của một con vịt đực.
Mới gọi là khó nghe làm sao.
Mới gọi là kinh tởm làm sao.
Xứng với cái tư thế õng ẹo của nàng, ai nhìn vào cũng phải mất hết khẩu vị.
Điều ngoài dự đoán chính là, lần này, Tư Không Công Lân lại không có quá ghét bỏ.
Ngược lại, mặt mày hắn còn dịu đi một chút, từ trong cổ tay áo lấy ra một chiếc khăn, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên đầu ngón tay nàng: “Con là đồ nhi mà vi sư thương yêu nhất, vi sư tự nhiên là đau lòng.”
Lộ Tiểu Cẩn: “?”
Lão già này không bình thường lắm!
Chẳng lẽ là đang muốn lừa nàng lấy thêm một chậu máu nữa?
Ừm, đây không phải là vấn đề hắn với cái miệng quái vật đó có lừa được nàng hay không.
Mà là nếu nàng mà cho thêm một chậu máu nữa, thì người cũng mất rồi.
Tha mạng, chừa cho con một con đường sống với!
“Con biết ngay mà, sư tôn là đau lòng con, là thích con!”
Tư Không Công Lân thế mà chỉ cười cười, không nói gì.
Lộ Tiểu Cẩn: “?”
Nụ cười này, khiến ria mép của con bọ cạp cũng cong cả lên.
Khϊếp người quá đi mất.
Thấy thái độ của lão già hình như có dịu đi, Lộ Tiểu Cẩn lập tức được một tấc lại muốn tiến một thước: “Sư tôn, miếng ngọc bội treo trên eo người đẹp quá, có thể cho con được không?”
Buông tha cho lão già này đi!
Lộ Tiểu Cẩn muốn miếng ngọc bội này.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, không phải miếng ngọc bội nào cũng có thể làm nàng khôi phục ký ức, chỉ có miếng này trên eo của Tư Không Công Lân mới có thể.
Nguyên chủ không dám đòi.
Nhưng nàng dám.
Cùng lắm thì, chơi lại ván mới.
“Đây không phải ngọc bội, cái này gọi là An Hồn Châu.” Tư Không Công Lân tháo An Hồn Châu xuống: “Con đã thích, thì cứ cầm lấy đi.”
An Hồn Châu ấm áp vào tay, Lộ Tiểu Cẩn mắt lưng tròng.
Con quái vật bọ cạp này người cũng không tệ lắm nhỉ!
Sau này gϊếŧ hắn, nàng nhất định sẽ ra tay dứt khoát, cho hắn chết một cách không đau đớn!
“Cảm ơn sư tôn!”
Vội vàng nhét vào trong túi.
Sợ lão già lật lọng. Sau khi có được An Hồn Châu, Lộ Tiểu Cẩn một đôi mắt to đảo tròn, nhìn ngó khắp nơi.
Nếu lão già bây giờ dễ nói chuyện như vậy, nàng mà không nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của thì cũng có hơi ngại.
“Vậy sư tôn, cây bút lông sói này cũng đẹp quá, con mà cũng có một cây, không biết sẽ trở nên vui vẻ biết bao...”
E thẹn, ngượng ngùng, õng ẹo.
Tư Không Công Lân liếc mắt nhìn cây bút lông sói: “Cầm đi đi.”
“Thế còn cái mâm ngọc này thì sao ạ?”
Tư Không Công Lân: “Cầm đi.”
“Linh cụ này con cũng thích!”
Tư Không Công Lân: “Cầm đi.”
...
“Cái ghế này con cũng thích!”
Tư Không Công Lân: "..."
Bộ tới đây để nhập hàng à?
“Sư tôn, cái qυầи ɭóŧ này của người con cũng thích!”
Vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lộ Tiểu Cẩn đang lục lọi, ôm lấy cái qυầи ɭóŧ của hắn, mặt mày điên cuồng mà cười.
Mặt Tư Không Công Lân cuối cùng cũng đen lại: “Buông ra! Ra ngoài!”
Lộ Tiểu Cẩn không vui, vặn vẹo như cái bánh quẩy: “Sư tôn...”
Tư Không Công Lân: “Đặt đồ xuống, rồi ra ngoài!”
Lộ Tiểu Cẩn bĩu môi, chỉ đành ôm một đống thiên địa linh bảo vừa mới cướp được, lưu luyến không rời mà đi ra ngoài.
“Sư tôn, vậy đồ nhi đi thật đây...”
Môi Tư Không Công Lân mấp máy hồi lâu.
Cuối cùng vẫn không bật ra được một chữ ‘cút’.
Thanh lịch như hắn, thanh lịch như hắn.
Tuyệt đối không thể thô tục như vậy!