Chương 47

Tư Không Công Lân vốn đang nhìn chằm chằm vào máu trong bồn, vừa ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ nhắn điên cuồng của Lộ Tiểu Cẩn, liền đột ngột đập vào tầm mắt hắn.

Khiến hắn bất giác hoảng hốt.

“Sao vậy?”

Vì để tỏ ra từ ái với đồ nhi, hắn còn vươn tay ra, xoa xoa tóc Lộ Tiểu Cẩn.

Giây tiếp theo, tay hắn khựng lại.

A!

Tóc gì mà dầu thế!

Đời này chưa từng sờ qua mái tóc nào dầu như vậy!

Hắn cứng đờ người!

Một người ưa sạch sẽ như hắn, giờ phút này đến cả sức lực để thu lại bàn tay dính đầy dầu mỡ này cũng không có.

Hắn, bị vấy bẩn rồi!

Lộ Tiểu Cẩn ở trên tay hắn cọ cọ.

Nàng mà nhớ không lầm, vừa rồi Tư Không Công Lân dùng chính bàn tay này, để nhón điểm tâm ăn mà?

Trên cái món điểm tâm đó, là có dầu mà?

Lão già chết tiệt, một đôi tay bẩn thỉu lại đi xoa đầu ai thế!

Làu bà, làu bàu.

Giọng nói lại mềm mại đến không thể mềm mại hơn: “Sư tôn, người có thích trời mưa không?”

Tư Không Công Lân run rẩy thu tay về, lặng lẽ ở trên đệm chùi tới chùi lui.

Bàn tay này không thể cần nữa rồi!

Cái đệm này cũng không thể cần nữa rồi!

“Ừm? Trời mưa? Ừm... Chắc là thích...”

“Nhưng đồ nhi, chúng ta là người tu tiên, không nên bị ngoại vật làm vướng bận, bất luận là trời nắng hay trời mưa, đều không nên quá để tâm...”

Thế lão già nhà ngươi trời mưa thì che ô làm gì!

Không thể quyên góp cho người có nhu cầu được à!

Tư Không Công Lân tính nhân cơ hội này, uốn nắn lại Lộ Tiểu Cẩn, người đang đi vào con đường sai trái, trở về chính đạo.

Muốn cho nàng biết liêm sỉ, hiểu lễ nghĩa, không cần phải chìm đắm trong vẻ đẹp của hắn nữa.

Nhưng lời hắn còn chưa nói xong, liền nghe thấy Lộ Tiểu Cẩn tung tăng mở miệng: “Vậy sư tôn, để đồ nhi tạo cho người một trận mưa máu nhé?”

Tư Không Công Lân: “?”

Máu gì?

Mưa gì?

Chắc là... chắc là không phải như hắn đang tưởng tượng đâu nhỉ?

Phản ứng của tay chân Tư Không Công Lân còn nhanh hơn cả não, ngay khoảnh khắc cho rằng Lộ Tiểu Cẩn sẽ hất một chậu máu về phía mình, hắn đã vươn tay ra, gắt gao ấn chặt vành bồn đông lạnh.

Hắn, Đại Thừa kỳ.

Hôm nay mặc kệ ai tới, cái bồn này ai cũng đừng hòng hất đổ!

Hắn đang vì sự nhạy bén của mình mà cảm thấy hài lòng, lại thấy Lộ Tiểu Cẩn đột nhiên giơ tay lên, ở trên mặt hắn, năm ngón tay xòe ra như pháo hoa.

Máu theo đầu ngón tay nàng, nở rộ trên mặt hắn.

Từng giọt, từng giọt.

Theo mặt hắn mà rơi xuống.

Cảm giác lành lạnh, khiến Tư Không Công Lân sững sờ.

“Sư tôn, đẹp không?”

Lão già chết tiệt, muốn máu đúng không?

He he, bà đây vẩy hết lên cho ngươi!

Nàng bắt đầu dùng máu vung vẩy khắp nơi.

Chủ yếu là thể hiện mình là một kẻ thần kinh không bình thường.

Tư Không Công Lân: "..."

Đẹp cái con @#@#@¥@¥#...

Hắn nổi giận!

Cực kỳ tức giận!

Lãng phí máu quý giá như vậy, hoàn toàn không thể chịu đựng được!

Lộ Tiểu Cẩn lại một lần nữa phát hiện, con quái vật bọ cạp trên người hắn đang tỏa ra hắc khí.

Hơn nữa còn nồng đậm hơn rất nhiều so với lần trước nhìn thấy.

Không phải nhìn lầm!

Là thật!

Luồng hắc khí này rốt cuộc là cái gì?

Không đợi nàng suy nghĩ cẩn thận, Tư Không Công Lân đã nắm lấy cổ tay của nàng, lạnh lùng nói: “Dừng tay! Ai dạy con lãng phí máu của chính mình như vậy?”

Hắn chưa bao giờ tức giận với nguyên chủ như thế này.

“Sư tôn...” Lộ Tiểu Cẩn nói bằng giọng điệu õng ẹo: “Sư tôn tức giận sao? Con... con cũng chỉ là muốn làm cho sư tôn vui...”

Mặt mày đầy vẻ vô tội.

Nhưng thật đáng ghét!

Tư Không Công Lân đen mặt lại, đầu ngón tay lướt qua vết thương trên cổ tay của Lộ Tiểu Cẩn, miệng vết thương lập tức phục hồi như cũ, một chút dấu vết cũng không lưu lại.

Ánh mắt Lộ Tiểu Cẩn chợt lóe lên.

Trời đất ơi.

Lão già chết tiệt này cũng có chút bản lĩnh đó!

Hắn không nên ở đây, hắn nên ở phòng cấp cứu mới phải!

“Sư tôn, người đừng giận, đều là con không đúng...”

Nàng không sai!

Lần sau còn dám!

Tư Không Công Lân tức giận a, đang định huấn Lộ Tiểu Cẩn vài câu, giây tiếp theo tầm mắt liền dừng lại trên ngón tay của nàng.

Đầu ngón tay của Lộ Tiểu Cẩn cực trắng.

... Mất máu quá nhiều, ai tới cũng sẽ trắng như thi thể.

Trên đầu ngón tay trắng bệch, máu tươi chảy xuống, giống như ngọc vỡ, đẹp đến lạ thường.

Ánh mắt Tư Không Công Lân khựng lại.

Hắc khí sau lưng hắn, ẩn ẩn lại chảy ra một sợi.