Không đợi nàng nghĩ kỹ, một luồng sức mạnh đột nhiên nhấc bổng nàng lên không trung.
“A!”
Sự mất trọng lượng đột ngột, làm Lộ Tiểu Cẩn không kịp phòng bị.
Ngay sau đó, nàng đã bị ấn chặt lên mặt bàn.
Sợi dây thừng như có ý thức, linh hoạt rút ra, một lần nữa trói gô nàng lại, đến cả đầu cũng bị ghì chặt vào tấm ván gỗ.
Cảnh tượng này quá mức quen thuộc.
Luôn cảm thấy đã từng gặp ở đâu đó.
Lộ Tiểu Cẩn trầm mặc một khoảnh khắc.
Ồ, nhớ ra rồi.
Ở quê nhà, người ta gϊếŧ lợn lấy tiết, cũng đúng y như thế này.
Trước tiên đem con lợn ấn chặt xuống, rồi trói gô lại, sau đó một dao cắt cổ họng, dưới thớt, là một cái chậu hứng tiết lợn...
... Mà hiện tại, nàng chính là con lợn trên thớt.
... Con lợn chờ bị chọc tiết.
Lộ Tiểu Cẩn: “!”
Không thể nào vớ vẩn như vậy được!
Giây tiếp theo, một lưỡi dao sắc bén lướt qua cổ nàng.
Vết cắt vừa đủ, không quá sâu mà cũng chẳng quá nông.
Vừa không làm nàng chết ngay lập tức, lại có thể làm cho máu theo mặt bàn chảy vào trong bồn đông lạnh.
Chiêu này mà để cho thợ mổ lợn thấy được, chắc sẽ nhìn con lợn béo mấy trăm cân trong nhà mà cười toe toét!
Nhưng Lộ Tiểu Cẩn cười không nổi.
Nàng giờ phút này vừa đau vừa lạnh, rõ ràng cảm giác được máu và sinh mệnh đang từng chút một trôi đi, lại không thể làm được gì.
Cho dù là một người đã chết vô số lần như nàng, cũng bị cách chết từ từ trong tuyệt vọng này làm cho suy sụp.
Quá đau khổ!
Quá tuyệt vọng!
Nàng không muốn chết!
Nàng không muốn chết!
“A...”
Đầu nàng lắc lư vặn vẹo, cổ như sắp đứt lìa, gắt gao nhìn chằm chằm vào Tư Không Công Lân.
“Tại sao...” Nàng rống giận: “Tại sao lại muốn gϊếŧ ta! Lý do! Cho ta một lý do!”
“Ta chỉ là một phế vật, tại sao lại cứ phải chết không thế!”
“Tại sao chứ!”
Nàng có thể chết.
Nhưng, tại sao nàng lại nhất định phải chết?
Lộ Tiểu Cẩn gần như điên cuồng.
Cả người như một con ác quỷ sa xuống địa ngục.
Tư Không Công Lân cuối cùng cũng đứng dậy, đi tới trước mặt nàng.
Từng bước một, càng ngày càng gần.
Hắn đi đến trước mặt, cũng không thèm liếc nhìn nàng một cái, chỉ ngồi xổm xuống, đầu ngón tay chấm một chút máu trong bồn đông lạnh, đặt lên miệng nếm thử.
“Ừm, rất tốt, máu không bị nhiễm phong hàn.”
“Có thể dùng.”
Lộ Tiểu Cẩn mở to hai mắt nhìn.
Giờ khắc này nàng mới đột nhiên hiểu ra, trong mắt Tư Không Công Lân, nàng không phải là một con người.
Chỉ là một con lợn chờ bị làm thịt.
Nàng dù có gào thét thế nào, đau khổ ra sao, hắn cũng không thèm đoái hoài lấy một ánh mắt.
Hắn chỉ quan tâm máu của nàng có sạch sẽ hay không.
Cho nên, cái gọi là yêu thương và chăm sóc mà trước đây hắn dành cho nguyên chủ, sợ nàng bị cảm lạnh, đều chỉ là vì, sợ máu của nàng có vấn đề?
“Ha ha ha ha...”
“Ha ha ha ha ha ha...”
Đáy mắt Lộ Tiểu Cẩn càng thêm đỏ tươi.
Trước đây, nàng có nghĩ đến việc thỏa hiệp, nghĩ đến việc quy phục, nghĩ đến việc tạm bợ sống qua ngày, muốn sống một cách thoải mái hơn một chút.
Nhưng bây giờ thì không.
Người là dao thớt, ta là cá nằm trên thớt.
Nàng không muốn trở thành cá nằm trên thớt!
Nàng muốn gϊếŧ bọn họ!
Chỉ cần nàng còn có thể hồi sinh từ điểm save, chỉ cần nàng còn sống, nàng phải làm thịt hết lũ quái vật này!
Không chết không ngừng!
Không chết không ngừng!
Không chết không ngừng!
Ý thức của Lộ Tiểu Cẩn dần dần mơ hồ, đúng lúc này, con ngươi điên cuồng của nàng, đột nhiên nhìn thấy miếng ngọc bội bên hông của Tư Không Công Lân.
Một miếng ngọc bội vô cùng sáng trong.
Giây tiếp theo, ký ức của nguyên chủ điên cuồng tràn vào đầu nàng.
Lông mi Lộ Tiểu Cẩn khẽ run.
Chết.