Chương 40

Đối mặt với nụ cười tử thần quen thuộc trên mặt Tư Không Công Lân, Lộ Tiểu Cẩn theo bản năng xoay người định bỏ trốn.

Nhưng trốn không thoát.

Cái chân trước vừa mới bước ra, một sợi dây thừng bên cạnh lập tức bay về phía nàng, “vèo vèo” vài cái đã trói nàng lại một cách chặt chẽ.

Không thể động đậy, không thể trốn thoát, không còn đường sống.

Nhưng điều khiến Lộ Tiểu Cẩn kinh ngạc vui mừng là, nàng không có bị gϊếŧ ngay lập tức!

Cho nên, con quái vật này có thể đàm phán sao?

Con quái vật bọ cạp khẳng định cũng đã phát hiện, nàng Lộ Tiểu Cẩn chỉ là một phế vật, tuy rằng ở giới học thuật sẽ làm cho danh dự của đạo sư bị quét sạch, nhưng đối với Tu Tiên giới thì không gây ra được bất kỳ tổn thương nào, gϊếŧ nàng chẳng được lợi lộc gì!

Máu còn làm bẩn sàn nhà của ta.

Thật không thích hợp!

Nàng áy náy!

Cho nên, ta không gϊếŧ nữa nhé!

“Sư tôn! Sư tôn, ngài nghe con nói, tuy rằng con đã thấy, nhưng bất kể ngài là gì, con đối với ngài vẫn một lòng sùng kính, mà lại là vô cùng sùng kính, một chút tâm tư phản kháng hay đối nghịch với ngài đều không có!”

Lộ Tiểu Cẩn nhìn thẳng vào đôi mắt bọ cạp của Tư Không Công Lân, chân thành vô cùng.

Không biết vì sao, nàng luôn cảm thấy, so với Tiêu Quân Châu và Túc Dạ, Tư Không Công Lân và con quái vật bọ cạp trên người hắn, dường như dung hợp tốt hơn.

Nếu không phải trước đó nàng đã gặp qua quái vật bướm và quái vật rắn, nàng thậm chí sẽ không cảm thấy quái vật trên người Tư Không Công Lân là bị bám vào.

Bọn họ, căn bản như thể là một!

“Hơn nữa, con chỉ là một đại phế vật, đối với các người cũng không gây ra được bất kỳ uy hϊếp nào, ngài gϊếŧ con cũng không có ý nghĩa gì phải không?”

Lộ Tiểu Cẩn đang liều mạng tìm kiếm đường sống.

Đầu óc linh hoạt lên nào.

Cái miệng lanh lợi lên nào.

Nhưng, Tư Không Công Lân một ánh mắt cũng không thèm cho nàng, tiện tay vung lên, một cái bàn lớn liền bay về phía nàng.

“Rầm” một tiếng đặt ngay trước mặt nàng.

Lộ Tiểu Cẩn: “!”

Đây là, thị uy?

Nhưng đối với một phế vật như nàng, thị uy thì có ý nghĩa gì chứ?

Lộ Tiểu Cẩn không hiểu nguyên do, chỉ có thể khô khan tiếp tục nói: “Sư tôn, hay là như vầy, ngài nếu thật sự không tin được con, thì móc mắt của con đi? Như vậy con sẽ không nhìn thấy gì nữa!”

“Thật đó! Con nguyện ý gia nhập các người!”

Nàng không muốn!

Chỉ cần mắt bị móc ra, nàng quyết đoán chơi lại ván mới.

Nàng nói như vậy, chỉ là muốn biết, con quái vật này rốt cuộc có thể giao tiếp được hay không.

Nhưng Tư Không Công Lân vẫn không có phản ứng.

Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày: “Ngài nếu cảm thấy như vậy không được, hay là ngài cũng cấy một tiên vật như của ngài vào người con đi? Như vậy chúng ta liền là người một nhà, sư tôn, ngài phải tin tưởng, chỉ cần không để con chết, con cái gì cũng nguyện ý làm!”

Lộ Tiểu Cẩn bắt đầu nói hươu nói vượn đủ kiểu.

Ai ngờ những lời này, thế mà lại thật sự khiến cho Tư Không Công Lân có hứng thú.

Hắn nhìn về phía nàng, cuối cùng cũng đáp lại nàng một câu: “Ngươi, không thể phu hóa.”

Phu hóa?

Phu hóa cái gì?

Ý của hắn chẳng lẽ là, những con quái vật này, đều là từ trong thân thể phu hóa ra?

Làm sao để phu hóa?

Tại sao nàng lại không thể?

Đây là nguyên nhân nàng phải chết sao?

Khoan đã!

Lộ Tiểu Cẩn đột nhiên nhìn về phía Tư Không Công Lân: “Ngươi có thể nghe hiểu ta nói, là có thể giao lưu đúng không!”

Không phải là hễ bị nhìn thấy, quái vật sẽ gϊếŧ chết nàng mà không cần suy nghĩ.

Bọn họ có thể giao lưu!

Chỉ là chúng nó không muốn giao lưu, hoặc là nói, chúng nó cảm thấy nàng không có tư cách để giao lưu với chúng.

Cao sang quá nhỉ.

“Sư tôn, tuy rằng con không thể phu hóa, nhưng con nguyện ý gia nhập các người! Thật sự! Tuyệt không hai lòng!”

Tư Không Công Lân lại chỉ khẽ cười một tiếng, cũng không có phản ứng với nàng, giây tiếp theo, một cái chậu thật lớn được đặt ở dưới bàn.

Cái chậu đó không phải là chậu bình thường, mà là một cái bồn đông lạnh bằng Linh Khí.

Tương đương với một cái tủ lạnh di động, dùng để bảo quản dược liệu các thứ.

Lòng Lộ Tiểu Cẩn dâng lên một nỗi bất an khó hiểu.

Hắn lấy cái bồn đông lạnh ra để làm gì?

Chẳng lẽ là muốn gϊếŧ nàng, rồi đóng băng thi thể?

Nhưng làm như vậy thì có ý nghĩa gì?

Lẽ nào... yêu thầm nàng?

Chơi trò cưỡng thủ hào đoạt, giam cầm trong quan tài này nọ?

Lộ Tiểu Cẩn liếc nhìn con quái vật bọ cạp một cái.

Aida, ngược luyến tù tội thì nàng thấy nhiều rồi.

Nhưng đóng băng thi thể trong quan tài, ít nhiều gì cũng làm cho tiểu não của nàng cũng phải co rút lại một chút.