Tiểu Tứ tên thật là Lý Tứ, xuất thân bần nông, có thể bước vào Tu Tiên giới xem như là vận may tột đỉnh.
Nhưng cấp bậc trong Tu Tiên giới lại vô cùng nghiêm ngặt, ngoại môn, nội môn, thân truyền không thể nào đánh đồng.
Sự khác biệt giữa họ, không chỉ là thân phận địa vị, mà còn là đan dược, linh khí và các tài nguyên khác.
Giống như Lý Tứ, người không có bối cảnh, ban đầu chỉ có thể ở ngoại môn yên lặng tu luyện, đợi đến khi Trúc Cơ, mới có tư cách tham gia kỳ thi xét duyệt vào nội môn.
Tài nguyên ở ngoại môn thiếu thốn, đệ tử có tư chất bình thường, đến tuổi trung niên cũng chưa chắc đã có thể Trúc Cơ.
Nếu không phải Vô Tâm Phong có một đại phế vật là nguyên chủ, vì không biết tu luyện, không biết ngự kiếm phi hành, nên việc xuống núi lên núi đến Thiện Thực Đường quá phiền phức, Lý Tứ cũng sẽ không được chưởng môn tiện tay chỉ định làm chàng trai giao cơm.
Cũng nhờ vậy, hắn, một người trẻ tuổi không có bối cảnh, đã may mắn được đề bạt trở thành đệ tử nội môn.
Hưởng thụ tài nguyên của đệ tử nội môn, hắn đã thành công tăng một giai trong vòng ba tháng.
Cho nên hắn vô cùng biết ơn Lộ Tiểu Cẩn.
Đối với Lộ Tiểu Cẩn tự nhiên là nhiệt tình một cách lạ thường.
Hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ.
“Sư tỷ không sao là tốt rồi, hôm qua tỷ không đến lấy cơm, thật sự làm ta lo lắng muốn chết...”
Tâm trạng thoải mái, Lộ Tiểu Cẩn có đồ ăn lót dạ nên vô cùng cao hứng.
Sau khi ăn xong, Tiểu Tứ thu dọn hộp đồ ăn: “Đại sư tỷ, vậy ta xin phép xuống núi trước.”
“Chờ một chút!” Lộ Tiểu Cẩn nghĩ nghĩ, nhìn chén cháo bát bảo còn thừa một chút: “Ngươi để lại cho ta một chén cháo này, ta đợi lát nữa đói bụng ăn.”
Đương nhiên không phải để đói bụng ăn.
Nàng là muốn mang đi cho sư phụ.
Tuy rằng nhìn thấy con người khiến nàng rất vui, nhưng sau khi chết nhiều lần như vậy, nàng đã không còn là cô sinh viên đơn thuần lúc trước.
Lòng phòng bị và cảnh giác đều đã tăng lên.
Nếu sư phụ cũng là quái vật thì sao?
Nàng đi gặp ngài, dù sao cũng phải tìm một cái cớ thích hợp chứ?
Chén cháo bát bảo này quá là thích hợp!
Tiểu Tứ nhìn thoáng qua đĩa bánh điểm tâm còn lại trên bàn, tuy khó hiểu tại sao Lộ Tiểu Cẩn chỉ giữ lại một chén cháo, nhưng cũng không hỏi nhiều:
“Được ạ.”
Sau khi để lại một chén cháo, Tiểu Tứ liền bước chân nhẹ nhàng xuống núi.
---
Lộ Tiểu Cẩn thì bưng chén cháo bát bảo, đi về phía chủ điện.
Chủ điện rất xa.
Còn xa hơn cả việc đi đến sân của Túc Dạ.
Hơn một canh giờ sau, nàng cuối cùng cũng tới được cửa chủ điện.
Cách một khoảng rất xa nàng liền hô lên: “Sư tôn! Sư tôn! Con tới rồi...”
Người ra mở cửa đầu tiên, không phải sư phụ nàng, mà là một tiểu đồng đang quét rác, tiểu đồng mở cửa, nhìn thoáng qua chén cháo bát bảo trong tay nàng, sững sờ một chút: “Đại sư tỷ, người đây là...”
Lộ Tiểu Cẩn thấy tiểu đồng là con người, càng thêm vui vẻ, nói chuyện cũng nhiệt tình hẳn lên: “Đây là cháo bát bảo ta tự tay nấu cho sư tôn!”
Tiểu đồng trầm mặc.
Nếu hắn nhớ không lầm, trong sân của Lộ Tiểu Cẩn, không có nhóm lửa mà?
Có nhóm lửa đi nữa, thì cũng không có gạo mà?
Cho dù có gạo, cũng không có long nhãn, táo đỏ, nấm tuyết mà?
Nàng, tự tay nấu?
Ân...
Cái thứ gọi là mặt mũi, nàng đã vứt bỏ từ lâu.
Bất quá Lộ Tiểu Cẩn từ trước đến nay vừa si tình, vừa phế vật lại vừa điên khùng, tiểu đồng cũng không vạch trần nàng, chỉ gật gật đầu: “Vào đi ạ, tôn thượng rất lo lắng cho người, vẫn luôn nhắc mãi, sợ người bị cảm lạnh, người đã không sao rồi, tôn thượng cũng có thể yên tâm.”
Lộ Tiểu Cẩn hưng phấn đi về phía chủ điện.
“Sư tôn! Sư tôn! Con nấu cháo bát bảo cho người này!”
Trong điện truyền ra một giọng nói ôn nhuận, vững chãi: “Vào đi.”
Lộ Tiểu Cẩn đẩy cửa bước vào.
Vừa vào nhà, nàng lập tức mách lẻo: “Sư tôn, tiểu sư đệ và đại sư huynh bọn họ...”
Giọng nói đột ngột im bặt.
Chỉ thấy trong phòng kia, người ngồi ngay ngắn, đâu phải là người, rõ ràng là một con quái vật bọ cạp!
Lộ Tiểu Cẩn bị gϊếŧ quá nhiều lần, nên việc bình tĩnh đối phó với một con quái vật bọ cạp thật ra không thành vấn đề.
Vấn đề là, con quái vật bọ cạp này, lại là chưởng môn sư phụ!
Tại sao ngài cũng bị quái vật bám vào người?
Ngài chính là Đại Thừa kỳ đó!
Quái vật tại sao có thể lại gần được ngài?
Đây rốt cuộc là một thế giới kinh hoàng đến mức nào!
Lộ Tiểu Cẩn muốn điên rồi!
Chén trên tay theo tiếng mà vỡ tan.
Cháo đổ đầy đất.
Tư Không Công Lân mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc tuyệt vọng của Lộ Tiểu Cẩn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị: “Ngươi thấy được!”