Chương 38

Nàng mà thích, cho nàng là được chứ gì.

Tay Túc Dạ nắm chặt đến nổi đầy gân xanh.

“Sư huynh, huynh yên tâm, tình yêu nhẫn nhịn và khắc chế của huynh, đều sẽ được đáp lại!”

Túc Dạ: "..."

Nàng có bệnh thật rồi!

Mặt Túc Dạ hết xanh rồi lại đỏ, hết tái rồi lại đen, nhưng vẫn không dám hiện thân.

Sợ một khi hiện thân, thứ bị trộm đi sẽ không chỉ là một cái qυầи ɭóŧ.

---

Bên này, Lộ Tiểu Cẩn ôm cái qυầи ɭóŧ của Túc Dạ về đến sân của mình.

Vừa mới vào sân, liền mệt đến ngã quỵ xuống đất.

Lết đi một cách âm u được 1 mét, nàng hoàn toàn nằm sấp xuống, nửa ngày cũng không nhúc nhích lấy một cái.

Cực kỳ giống như một con giòi âm u bị phơi nắng đến chết.

Hồi lâu sau, vì quá đói, nàng vẫn gian nan bò dậy, ném cái qυầи ɭóŧ vào phòng.

Sau khi uống một ngụm nước, nàng cũng không lập tức đi tìm sư phụ, mà đi về phía Thất Nguyệt Đình.

Đồ ăn được đưa tới Thất Nguyệt Đình.

Thất Nguyệt Đình cách sân của Lộ Tiểu Cẩn cũng không xa, bởi vì nguyên chủ không xuống núi, lại không tu hành để ăn Tích Cốc Đan, nên thông thường đều do đệ tử Tiểu Tứ mang đồ ăn đến Thất Nguyệt Đình.

Nguyên chủ chưa bao giờ xuống núi.

Trong ký ức gần như trống rỗng của Lộ Tiểu Cẩn, 18 năm qua, nguyên chủ vẫn luôn ở Vô Tâm Phong để đuổi theo các sư huynh, sư đệ và sư phụ, cẩn trọng sắm vai một kẻ si tình.

Những chuyện còn lại, một mực không làm.

Giống như là vì không có nữ chính ở đây, cốt truyện không được triển khai, nên nàng chỉ là một công cụ hình người lặp đi lặp lại những việc vô nghĩa.

Nhưng một cách khó hiểu, Lộ Tiểu Cẩn cảm thấy không phải như vậy.

Không đợi nàng suy nghĩ cẩn thận, liền nhìn thấy Tiểu Tứ đang dựa vào đình bên cạnh chờ đợi.

Tiểu Tứ vừa thấy nàng, lập tức vẫy tay: “Đại sư tỷ, ở đây ở đây!”

Nguyên chủ là đệ tử thân truyền của chưởng môn, chỉ cần là đệ tử trong môn, đều gọi nàng một tiếng đại sư tỷ.

... Mặc dù người từng gặp qua nàng cũng không nhiều cho lắm.

“Ta đã nhờ người nấu cho tỷ cháo bát bảo long nhãn, để bổ khí huyết, còn có gan heo xào, gà ác hầm, còn có món bồ câu non nướng này, là ta đặc biệt để dành cho tỷ...”

Tiểu Tứ vừa nói, vừa tự mình mở hộp đồ ăn ra, bày biện lên bàn đá trong đình.

Vừa quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt vui mừng khôn xiết của Lộ Tiểu Cẩn.

Tiểu Tứ bị nhìn chằm chằm đến thấy hơi rờn rợn: “Sao vậy ạ?”

Lộ Tiểu Cẩn thật sự, quá vui mừng, quá kích động!

Bởi vì Tiểu Tứ là người!

Là người!

Là người đầu tiên nàng nhìn thấy sau khi tiến vào thế giới này!

Tiểu Tứ là đệ tử nội môn, tuy còn chưa Trúc Cơ, nhưng cũng đã là Luyện Khí giai bảy.

Nói cách khác, Tu Tiên giới, cũng không phải là một ổ quái vật!

Đây vẫn là cái thế giới truyện Mary Sue thịt văn không có logic kia!

Sư phụ cũng khẳng định không phải là quái vật!

Còn về chuyện Tiêu Quân Châu và Túc Dạ bị yêu quái bám vào người, nếu trong nguyên tác không có đề cập đến, thì chứng tỏ đây không phải là chuyện gì to tát.

Đúng rồi, sư phụ chính là Đại Thừa kỳ!

Đối với mấy con quái vật nhỏ, ngài chỉ cần một chiêu là gϊếŧ sạch sành sanh!

“Ta không sao.” Lộ Tiểu Cẩn yên tâm lại, vui vẻ ngồi xuống ghế đá: “Thơm quá! Tiểu Tứ, thật sự cảm ơn ngươi nhiều!”

Tiểu Tứ gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười: “Đây đều là việc ta nên làm, hơn nữa, nếu không có đại sư tỷ, ta còn không vào được nội môn đâu.”