Chuyện này đi, xảy ra có hơi đột ngột.
Lộ Tiểu Cẩn thật sự không có ý định kéo y phục của hắn.
Đó chính là mảnh y phục cuối cùng trên người người ta!
Cái này gọi là gì?
Cái này gọi là tấm màn che mỏng manh cuối cùng cho lòng tự trọng đó!
Có thể tùy tiện kéo sao?
Không thể!
Kéo một cái là lòng tự trọng bay màu ngay.
Nhưng vấn đề là, lúc Lộ Tiểu Cẩn nhào tới, nàng không đi giày, trên phiến đá mọc đầy rêu xanh ẩm ướt quanh năm, chân trần trượt một cái, “bịch” một tiếng, liền ngã sấp xuống.
Chẳng biết sao xui xẻo, lại ngã ngay dưới chân Túc Dạ.
Con người ta vào thời khắc nguy hiểm, tổng sẽ theo bản năng mà vớ lấy thứ gì đó.
Sau đó... nàng liền vớ phải lòng tự trọng cuối cùng của Túc Dạ.
... Cái đai lưng.
“Phựt” một tiếng, đai lưng đứt phăng.
Y phục của Túc Dạ bung ra.
Bang!
Lòng tự trọng của hắn, tiêu rồi.
Giờ phút này, Lộ Tiểu Cẩn vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, khuỷu tay bị ngã đau đến mức suýt mất đi ý thức, nhưng vẫn rất chuyên nghiệp mà ngẩng đầu lên, nũng nịu nói: “Đại sư huynh, muội đau...”
Tự cho là mình nũng nịu vừa dịu dàng lại vừa đáng yêu.
Thế nhưng giây tiếp theo, ánh mắt nàng liền theo bắp đùi nửa là da rắn, nửa là da thịt trắng lạnh kia mà di chuyển lên trên, dừng lại ở giữa hai chân.
Trời đất ơi.
Hắn không mặc qυầи ɭóŧ.
... Chắc là vừa mới thức dậy vội vàng, chưa kịp mặc.
Mà cái thứ vốn dĩ nên được qυầи ɭóŧ che đi, thế mà cũng là một nửa da rắn và một nửa da thịt trắng lạnh.
Một đen một trắng.
“Trang điểm nhẹ nhàng hay đậm đà đều tương nghi” chăng?
Đầu óc nàng trống rỗng trong một khoảnh khắc.
“Đại... Đại... Đại sư huynh...”
Túc Dạ, người trước nay luôn thanh lãnh, lúc này cũng nghiến răng nghiến lợi: “Lộ, Cẩn!”
Hắn thật sự nổi giận rồi!
Không đợi Lộ Tiểu Cẩn kịp phản ứng lại, Túc Dạ đã giật lại đai lưng, xoay người bay đi.
Bay nhanh đến mức, vạt áo trắng tung bay, tiên khí phiêu diêu.
Trong bóng dáng tiên khí phiêu diêu ấy, lại lẫn vào vài phần ý vị của việc chạy trối chết.
Đợi đến khi Lộ Tiểu Cẩn phản ứng lại, bên bờ sông đã chỉ còn lại một mình nàng.
“Phù...”
Gió sau núi cũng rất lớn.
Cây cối cũng nhiều.
Gió nổi lên, lá cây xào xạc vang động, thỉnh thoảng lại truyền đến vài tiếng chim hót.
Yên tĩnh, tường hòa.
Thần kinh căng như dây đàn của Lộ Tiểu Cẩn, từ từ dịu lại.
Nàng từ trên mặt đất bò dậy, nhìn thoáng qua lòng bàn tay bị trầy da, thổi vài cái, rồi đi chân trần đến bên bờ sông.
Đơn giản rửa sạch bùn đất trên tay, cuộn tròn thân thể đang đau đớn, nhìn chằm chằm vào bóng mình dưới nước hồi lâu, mới khó khăn lắm mới lấy lại sức.
“Phù...”
Nàng vịn vào một tảng đá đứng lên, nhón chân, tung tăng nhảy nhót, đem giày và tất vừa bị đá bay đi tìm lại để mang vào.
Tình hình hiện tại rất rõ ràng.
... Tiêu Quân Châu là quái vật bướm.
... Túc Dạ là quái vật rắn.
Hai người này, đều là nam chính.
Mà sư phụ Tư Không Công Lân mà nàng sắp đi cầu cứu, cũng là một trong các nam chính.
Hắn có thể nào cũng là quái vật không?
Hoặc là, mở rộng góc nhìn ra một chút, toàn bộ Tu Tiên giới này, đều là quái vật?
... Dù sao thì cho đến bây giờ, ngoài bản thân ra, nàng chưa từng gặp được một người nào.
Lộ Tiểu Cẩn cắn môi dưới, lắc lắc đầu.
Không thể nào!
Nếu thật sự là như vậy, vậy thì việc nàng bị gϊếŧ sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.
Quái vật sở dĩ sợ hãi bị phát hiện, khẳng định là có thứ gì đó có thể khắc chế chúng, mà ở Thiên Vân Tông, người có thể khắc chế hai con quái vật nhỏ này, chính là chưởng môn sư phụ.
Cho nên sư phụ khẳng định không phải là quái vật... đâu nhỉ?
Thôi được rồi.
Lộ Tiểu Cẩn không dám chắc.
“Bình tĩnh, bình tĩnh...”
“Mọi việc không cần phải tự làm rối loạn trận tuyến trước...”
Nàng mang giày vào, cột chặt dây giày, xoa xoa bắp chân có vài phần mỏi mệt, rồi đi về phía chân núi.
Nửa canh giờ sau, nàng mồ hôi đầm đìa, một lần nữa đứng trước sân của Túc Dạ.
Mặt trời rất gắt.
Đội cái nắng này đi liên tục nửa canh giờ, ai mà không mệt?
Ai mà không ra mồ hôi?
Ai mà không đói?
Hơn nữa nàng vừa mới chết mười mấy lần!
Oán niệm sâu nặng!
Bình tĩnh?
Bình tĩnh cái búa!
A...
Nàng bây giờ phải làm thịt con quái vật chết tiệt Túc Dạ này!