Đối mặt với con quái vật rắn, cảm giác sợ hãi mãnh liệt, khiến Lộ Tiểu Cẩn không muốn lại gần một chút nào.
Nàng ép buộc bản thân phải đối mặt.
Nhưng có những lúc, có những nỗi sợ, dù có cố gắng hết sức để đè nén, cũng sẽ biểu hiện ra ở những bộ phận khác trên cơ thể.
Ví như đôi chân của nàng.
Ngay khoảnh khắc Túc Dạ quay đầu lại, hai cái chân này của nàng, không tài nào bước tới trước được một bước.
Haizz, ngọn gió tử thần, lại thổi đến trước mắt rồi.
“Sư muội?” Túc Dạ nhíu mày: “Tới đây, nhưng có việc gì sao?”
Hắn đã sớm nhận ra người đến là Lộ Tiểu Cẩn.
Bất quá, Lộ Tiểu Cẩn là một người thường không thể tu luyện, nếu có kẻ muốn giả dạng thành nàng để trà trộn vào đây, thì thực sự rất dễ dàng.
Hành động vừa rồi của nàng, không giống Lộ Tiểu Cẩn. Nhưng không ngờ rằng, người tới thật sự là Lộ Tiểu Cẩn.
Nếu là nàng, tại sao lại có hành động kỳ quái như vậy?
Túc Dạ đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lại nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn.
Cũng không hề nhìn thấy bất kỳ sự si mê hay điên cuồng nào trong mắt nàng.
Ánh mắt Túc Dạ híp lại: “Sư muội, lại đây.”
Lộ Tiểu Cẩn: “...”
Không qua được, căn bản không qua được.
Nhưng nàng có thể không qua đó sao?
Không thể.
Không qua đó chính là chết.
Túc Dạ so với miêu tả trong nguyên tác không khác biệt nhiều, thanh lãnh, đạm mạc.
... Nói đơn giản, chính là không có chút nhân khí nào.
Nói chuyện tình cảm với hắn, chẳng thà nói chuyện với Diêm Vương còn hơn.
... Nói không chừng còn bớt được một chảo dầu dưới địa ngục.
Nàng hít sâu một hơi, mỉm cười.
Âm thầm tự tẩy não mình.
A, xem cái đầu rắn cực đại của hắn kìa, uy vũ làm sao!
A, xem lớp da rắn bao phủ cơ bụng của hắn kìa, gợi cảm làm sao!
A, xem cái đuôi rắn trơn tuồn tuột của hắn kìa, quyến rũ làm sao!
Tẩy não không được một chút nào.
Quá kinh tởm!
Càng đến gần càng kinh tởm!
Lại gần một con quái vật nửa người nửa rắn, còn không bằng chết đi cho rồi!
“Ngươi thấy rồi!”
Chém eo!
Máu thịt văng tung tóe.
Chết.
---
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
Nàng đang vịn vào tấm bia đá ‘Khải Nhạc Sơn’.
Đau!
A!
Đau quá!
Sự mệt mỏi cộng với cái chết, đau đến mức toàn thân Lộ Tiểu Cẩn dường như đang run rẩy.
Chạy là không thoát được.
Cứ chạy là chết.
Cần phải làm được việc hoàn toàn như không nhìn thấy.
Nàng nghiến chặt răng, khóe miệng nở một nụ cười thật tươi, tung tăng chạy ra ngoài.
“Đại sư huynh, muội tới rồi!”
Giây tiếp theo.
“Ngươi thấy rồi!”
Chém eo.
Máu thịt văng tung tóe.
Chết.
---
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
“Đại sư huynh!”
“Ngươi thấy rồi!”
Chém eo.
Máu thịt văng tung tóe.
Chết.
Chết liên tục mười mấy lần.
---
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
Nàng đang vịn vào tấm bia đá ‘Khải Nhạc Sơn’.
“Phù...”
Trải qua những cái chết lặp đi lặp lại, Lộ Tiểu Cẩn đã khắc ghi hình dáng của con quái vật rắn vào trong đầu.
Chỉ có như vậy, mới có thể đảm bảo 360 độ không góc chết coi con quái vật rắn như không khí.
Nhưng dù có như vậy, phàm là để lộ ra một chút phản ứng không thích hợp, đều sẽ chết.
Việc ảo tưởng có thể chung sống hòa bình với quái vật, là không thể nào.
A!
A!
Đau!
Sự mệt mỏi cộng với nỗi đau khổ, khiến tinh thần nàng suy sụp, lại một lần nữa rơi vào trạng thái điên cuồng.
Chết!
Lũ quái vật các ngươi đều đi chết hết cho bà!
Chết hết đi!
Ánh mắt Lộ Tiểu Cẩn đã không còn bình thường, khóe miệng nở một nụ cười thật tươi, từ sau tấm bia đá chạy ra.
“Đại sư huynh, muội tới rồi!”
Túc Dạ vừa quay đầu lại, liền thấy Lộ Tiểu Cẩn hai mắt sáng rực mà nhìn chằm chằm vào thân thể nửa trần của hắn, cười như một mụ điên.
“Ủa, đại sư huynh đang tắm à, muội... muội chắc là không thấy thứ gì không nên thấy đâu nhỉ.”
Sáng sớm tinh mơ, trời lạnh như cắt, tắm rửa cái quái gì trong dòng sông băng giá này chứ!
“Đại sư huynh sẽ không vì muội lỗ mãng, mà giận muội đâu nhỉ?”
Nói rồi, nàng e thẹn xoắn xít mà che mắt lại.
Khe hở ngón tay lại mở toang, để lộ ra đôi mắt to tròn láo liên.
Che, nhưng không hoàn toàn che.