Chương 33

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.

Nàng đang vịn vào tấm bia đá ‘Khải Nhạc Sơn’.

“Ưm!”

Đau!

Đau quá!

Đầu óc nàng đau đến mức có vài phần không tỉnh táo.

Nhưng nàng không đợi lấy lại sức, lập tức xoay người bỏ chạy.

Vừa rồi bị một kiếm gϊếŧ chết, nguyên nhân là gì?

Là nàng chạy chưa đủ nhanh!

Chỉ cần nàng chạy đủ nhanh, thanh kiếm kia sẽ không đuổi kịp nàng!

Nhưng lần này, vẫn chỉ chạy được vài bước, liền nghe thấy âm thanh từ phía bờ sông truyền đến.

“Trong vòng một hơi thở, không ra, chết.”

Lộ Tiểu Cẩn: “?”

Ra là, chỉ cần nàng vừa động, định luật một hơi thở sẽ xuất hiện đúng không?

Chết tiệt &¥##@!

Chết đi!

Hủy diệt hết đi!

Con quái vật này không cho người ta một chút đường sống nào!

“Đại sư huynh, là muội đây mà! Huynh xem huynh kìa, sao mà hung dữ thế!” Lộ Tiểu Cẩn nấp sau bia đá, ra vẻ e thẹn nói: “Bây giờ huynh đang mời muội cùng tắm với huynh sao?”

Nấp, chính là không tiến về phía trước một bước nào.

Tóm lại là hoàn toàn không muốn đi gặp Túc Dạ.

Không còn cách nào khác, nàng sợ rắn!

Cực kỳ sợ!

Là cái kiểu sợ đến mức chỉ cần nhìn thấy hình ảnh thôi là đã toàn thân nổi da gà.

Mà bây giờ, một con quái vật rắn vừa thô vừa trơn đang ở ngay trước mặt nàng.

Nàng thật sự sẽ ngất xỉu tại chỗ mất.

Tuy đã là tay quen chết mấy trăm lần từ đầu game, nhưng đối mặt với con quái vật rắn này, nàng thật sự không chắc có thể giữ được vẻ mặt không đổi sắc.

Cho nên, vẫn là nên nghĩ cách lừa gạt cho qua chuyện rồi tính tiếp.

Túc Dạ mở mắt ra, một tia hàn quang lóe lên:

“Lặp lại lần nữa, ra đây.”

Hắn đã sớm cảm nhận được sự tồn tại của Lộ Tiểu Cẩn.

Vốn dĩ cho rằng, nàng đang trốn trong bóng tối nhìn trộm, cũng chẳng định để tâm.

... Dù sao cũng không phải lần đầu tiên.

Định bụng mặc lại y phục rồi đuổi nàng đi.

Điều bất ngờ là, lần này Lộ Tiểu Cẩn chỉ nhìn trộm một cái, không hề nổi sắc tâm quá độ, liền vội vàng chạy xuống núi.

Đây không phải là chuyện mà Lộ Tiểu Cẩn sẽ làm.

Hoặc là, Lộ Tiểu Cẩn đã nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy.

Hoặc là, người tới căn bản không phải Lộ Tiểu Cẩn.

Trường hợp đầu tiên thì, chết.

Trường hợp thứ hai thì, chết.

Nếu nàng cứ trốn tránh không nói lời nào, không đáp lại, vậy thì cả hai trường hợp đều có khả năng, chết.

Thấy Lộ Tiểu Cẩn chậm chạp không hiện thân, ánh mắt Túc Dạ càng thêm lạnh lẽo: “Trong vòng một hơi thở, không ra, chết.”

Hắn không có nhiều kiên nhẫn.

Lộ Tiểu Cẩn mỉm cười.

Túc Dạ nói muốn gϊếŧ nàng, không chỉ là dọa mồm.

Hắn nói gϊếŧ, chính là gϊếŧ.

Không có một chút đường sống nào để giãy giụa.

Không còn cách nào khác, nàng đành phải đi ra.

“He he he, đại sư huynh, là muội đây mà!” Lộ Tiểu Cẩn chạy về phía bờ sông: “Huynh đã thành tâm mời muội cùng tắm, vậy thì muội chỉ đành miễn cưỡng chấp nhận vậy...”

Nói rồi, nàng đá văng giày, ném tất đi, rồi tung tăng chạy tới.

Ánh mắt nhìn tới, vẫn là bóng lưng trắng nõn mê người.

Ấy thế mà giây tiếp theo, Túc Dạ quay đầu lại.

Một cái đầu rắn thật lớn, ở trên cái đầu nửa người nửa rắn của Túc Dạ, đang lè lưỡi ra.

Trời đất ơi.

Một cái đầu rắn to vật vã!

Nửa khuôn mặt đã bị da rắn bao phủ, kéo dài mãi xuống dưới mặt nước, nửa người dưới biến mất trong nước, không nhìn rõ, nhưng cái đuôi rắn đang lúc lắc kia, lại khiến người ta không thể nào lờ đi.

Lại cố tình vẫn là buổi sáng, ánh nắng vừa phải.

Tất cả mọi thứ đều nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Muốn giả mù cũng không được.

Lộ Tiểu Cẩn trực tiếp tê dại cả da đầu.

Trời mới biết, nàng tới đây là để cầu cứu!

Tâm trạng của nàng lúc này, nói thế nào nhỉ.

Giống như một bà cụ 80 tuổi, lưng còng, gánh hơn 400 xô nước, tưới cho một mẫu ruộng, kết quả phát hiện, mình tưới nhầm ruộng nhà người khác.

Bất đắc dĩ, chua xót, tuyệt vọng...