Chương 32

Lộ Tiểu Cẩn là ai?

Là một đại phế vật chết mấy trăm lần ngay từ lúc mở đầu.

Nhưng!

Lượng đủ thì chất đổi.

Sau khi đấu trí đấu dũng với con quái vật bướm, chết đi sống lại mấy trăm lần, nàng tuy rằng điên rồi, nhưng cũng đã mạnh lên!

Hiện tại, nàng là Nữu Hỗ Lộc thị Lộ Tiểu Cẩn!

Nàng cho rằng, sau khi bị quái vật bướm đấm cho tơi tả, đến cả thớ thịt cũng trở nên kiên cường dẻo dai hơn, thì giờ đây, nàng đã mạnh đến đáng sợ.

Bất kể có nhìn thấy thứ đồ kỳ lạ quái gở nào trong thế giới này, nàng đều có thể vui vẻ chấp nhận.

Bình thản đối mặt.

Thế nhưng, sau khi nhìn thấy con quái vật rắn trước mặt, nàng vẫn đứng hình.

Rắn!

Một con rắn vừa to vừa xấu lại vừa kinh tởm!

Dưới sông, cái đuôi rắn thô tráng nhô lên khỏi mặt nước.

Uốn lượn thành một đường cong đầy mê hoặc.

Trơn tuồn tuột...

Sáng lấp lánh...

Khóe miệng Túc Dạ nhếch lên một nụ cười tử thần quen thuộc: “Ra là, ngươi thật sự nhìn thấy được.”

Đuôi rắn phóng ra, quấn chặt lấy eo của Lộ Tiểu Cẩn.

Hóa thành một lưỡi dao sắc bén, chém ngang lưng.

Chém eo!

Máu văng khắp nơi.

Chết.

---

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.

Nàng đang vịn vào tấm bia đá ‘Khải Nhạc Sơn’.

Đau!

Cơn đau đớn tột cùng của cái chết, khiến nàng không thể tự chủ.

Bị chém eo và bị nổ đầu có sự khác biệt.

Nổ đầu là chết ngay lập tức, chém eo thì không.

Sau khi bị chém eo, nàng có thể duy trì sự tỉnh táo trong vài phút.

... Tỉnh táo mà chết!

... Tỉnh táo mà đau đớn!

A!

Đau quá!

Đau quá!

Lộ Tiểu Cẩn ngồi xổm trước tấm bia đá ‘Khải Nhạc Sơn’, một lúc lâu sau mới lấy lại sức.

Tại sao đại sư huynh Túc Dạ cũng bị quái vật bám vào người?

Nàng vốn cho rằng, Tiêu Quân Châu bị quái vật bám vào người là trường hợp cá biệt.

Nhưng bây giờ xem ra không phải. Liên tiếp hai nam chính đều bị bám vào người, điều này có hợp lý không?

Không hợp lý!

Huống chi, Túc Dạ là một tu sĩ Kim Đan kỳ!

Quái vật thông thường, có thể lại gần hắn sao?

Cho dù có thể lại gần, cũng không thể nào bám vào người trong tình huống lặng không một tiếng động được chứ?

Thậm chí đến cả sư phụ cũng không nhận ra một chút bất thường nào?

Hơn nữa, nữ chính còn nửa tháng nữa là lên núi, cốt truyện trong nguyên tác sắp sửa bắt đầu, nhưng trong nguyên tác, cũng không hề đề cập đến tình tiết bị quái vật bám vào người.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!

Lộ Tiểu Cẩn cảm thấy bất an một cách khó hiểu.

Đây rốt cuộc là cái thế giới điên khùng gì vậy!

Nàng ôm ngực, ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Đừng vội, đừng vội.

Vẫn còn có sư phụ mà.

Đợi đến khi tìm được sư phụ, hai con quái vật này đều phải đi chết hết cho nàng!

Bây giờ nàng phải chạy thật nhanh!

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Lộ Tiểu Cẩn đã không chút do dự mà cất bước, chạy về phía chân núi.

Sư phụ ơi!

Mau cứu đứa đệ tử thân truyền mà người thương yêu nhất này với!

“Ai? Ra đây!”

Lộ Tiểu Cẩn còn chưa chạy được mấy bước, giọng nói lạnh lùng của Túc Dạ đã truyền tới.

Lộ Tiểu Cẩn lập tức dừng lại.

Không dám động, căn bản không dám động.

“Trong vòng một hơi thở, không ra, chết.”

Một hơi thở?

Lộ Tiểu Cẩn sững sờ.

Một hơi thở, là bao lâu?

Nếu nàng nhớ không lầm, một hơi thở, chính là khoảng thời gian của một lần hít vào thở ra.

Khoảng ba, bốn, năm, sáu giây?

Lý trí mách bảo nàng, bây giờ dù có phải bò, cũng phải nhanh chóng bò ra khỏi tấm bia đá này.

Nhưng cảm tính lại mách bảo nàng, nàng, đường đường là đại sư tỷ của Thiên Vân Tông, có thể bị người khác sai khiến như vậy sao?

Đại sư huynh cũng không được!

Thôi được rồi, nàng chỉ cảm thấy, cả Thiên Vân Tông này, chỉ có mình nàng là một phế vật.

Là một tu sĩ Kim Đan kỳ, chỉ cần khẽ khuếch tán linh thức một chút, là nên biết người trốn ở đây là một đại phế vật rồi chứ?

Một đại phế vật như vậy, ngoài nàng ra thì còn có thể là ai!

Đại sư huynh có thể muốn gϊếŧ là gϊếŧ ngay sao?

Không thể nào!

Cho nên hắn muốn nàng ra ngoài, thì nàng, nàng cứ không động đấy!

Đúng là một thân phản cốt!

Giây tiếp theo, một thanh kiếm đâm thủng trái tim nàng.

Máu tươi văng tung tóe.

Chết.

Lộ Tiểu Cẩn: “?”

Đại sư huynh, quả không hổ là tu Vô Tình Đạo!

Ra tay gϊếŧ người không chút nương tay!

Hắn thậm chí còn chẳng thèm thử xem thân phận của nàng là gì.

Hay, hay lắm.

Ghi điểm lớn trên con đường Vô Tình Đạo!