Chương 31

Lộ Tiểu Cẩn lướt nhanh một lượt nguyên tác trong đầu.

Muốn tìm ra xem đối với đại sư tỷ, người quan trọng nhất là ai.

Sau đó nàng im lặng.

Trời ạ.

Bà chị này ai cũng yêu.

Mấy chục nam chính, người nào nàng cũng tranh đoạt.

Nếu nói là có thiên vị ai không thì...

Ồ, không có thiên vị, nàng yêu thương đồng đều tất cả các nam chính.

Không đúng, mãi cho đến kết cục, các nam chính cũng chẳng có ai xảy ra chuyện gì.

Vậy thì, cứu ai?

Chị ơi, chị muốn cứu ai thì tự mình đi mà cứu, đừng có trông mong vào em!

Cái motip văn học cứu rỗi này, em đây không cân nổi đâu!

Em còn phế hơn cả chị nữa đấy!

Đưa em về nhà đi!

Nhưng không còn có tiếng trả lời nào nữa.

“Lộ Cẩn...”

“Lộ Cẩn...”

“Lộ Cẩn...”

Sau đó mặc kệ nàng gọi hồn thế nào, đợi cho hương nến đều cháy hết, vẫn không có hồi âm.

Rồi, xác nhận, không về được.

Chỉ có thể đi một bước xem một bước.

Có lẽ, đợi sau khi cứu được người mà đại sư tỷ muốn cứu, nàng sẽ có thể quay về.

Nhưng... nàng tám phần là không cứu được.

Bản thân nàng còn đang như đi trên băng mỏng, cứu người khác thế nào được?

Thôi hủy đi cho rồi.

Thôi thôi, sau này vị trí trong tổ bác gái hóng chuyện đầu làng, cứ để nàng đảm nhiệm!

Dựng lên một mạng lưới tình báo, biết đâu chó ngáp phải ruồi lại cứu được người mà nguyên chủ muốn cứu thì sao?

Ngày tháng vẫn còn nhiều hy vọng lắm!

Lộ Tiểu Cẩn rửa sạch tay, lại cầm lấy con gà quay lên gặm.

Sau khi ăn uống no đủ, cảm giác cơ thể không còn đau như vậy nữa, nàng liền mặc lại y phục, đi giày, búi tóc đơn giản, rồi đi về phía sân của đại sư huynh.

Sân của đại sư huynh rất xa.

Hơn nữa còn xa hơn cả trong tưởng tượng.

Lộ Tiểu Cẩn đi mất một canh giờ mới tới nơi.

Ở cái thế giới Tu Tiên to như vậy, thêm một người biết ngự kiếm phi hành như nàng thì đã sao!

“Đại sư huynh...”

“Đại sư huynh...”

“Đại sư huynh...”

Lộ Tiểu Cẩn vỗ vỗ cửa, kéo dài giọng ra mà gọi.

Nhưng không có tiếng trả lời.

Không có ở đây?

Nàng nhìn qua khe cửa vào trong vài lần, cửa phòng đóng chặt, trông không có ai.

Nhưng nàng lo đại sư huynh sẽ vì chuyện nàng si tình mà trốn nàng, cho nên liền trèo tường vào trong, đẩy hết tất cả các cửa phòng ra.

Ừm, xác nhận, người không có ở đây.

Trong nguyên tác, đại sư huynh rất thích tu hành ở bờ sông sau núi.

Cách đó không tính là quá xa, Lộ Tiểu Cẩn tung tăng lên đường.

Leo a leo...

Leo a leo...

Nửa canh giờ sau, cuối cùng cũng tới được sau núi.

Vừa đến sau núi, liền thấy trước mặt dựng một tấm bia đá rất lớn, có khắc chữ ‘Khải Nhạc Sơn’, ở phía bên kia của tảng đá, truyền đến tiếng nước ào ào.

Phía trước là một dòng suối.

Tiếng nước róc rách.

“Phù!”

Cuối cùng cũng tới nơi.

Phải nói là vị đại sư tỷ này tuy không thể tu luyện, nhưng thể chất lại cực kỳ tốt.

... Ngày nào cũng như ngày nào lẽo đẽo chạy theo các sư huynh đệ, thể chất mà không tốt cũng không được.

Cho nên đi một mạch tới đây, ngoài việc hơi thở hổn hển ra, nàng cũng không cảm thấy quá mệt mỏi.

“Đại sư huynh...”

Lộ Tiểu Cẩn vừa gào vừa chạy về phía bờ sông.

“Đại sư huynh...”

Đi chưa được mấy bước, liền thấy phía trước dòng suối, có một người đang ngâm mình trong đó.

Người đó đã cởi hết y phục, mái tóc đen nhánh xõa trên bờ vai trắng nõn, dưới ánh mặt trời, lấp ló ẩn hiện, khiến người trong dòng suối tựa như thần tiên.

Chỉ riêng một bóng lưng thôi, đã toát lên vẻ thanh lãnh, đẹp trai. Là đại sư huynh Túc Dạ không sai!

Cảnh này thật là mê người.

Nhưng đối với một Lộ Tiểu Cẩn đã chết mấy trăm lần mà nói, nội tâm không hề gợn sóng.

“Đại sư huynh, tiểu sư đệ xảy ra chuyện rồi! Hắn hình như bị quái vật bám vào người!”

Túc Dạ có tin hay không cũng không sao, có nhìn thấy hay không cũng chẳng hề gì.

Nhưng nàng có miệng, thì phải nói.

Có thể khiến Túc Dạ và sư phụ cảnh giác một chút cũng là tốt rồi.

“Phải không?”

Giọng của Túc Dạ thanh lãnh, vô cùng dễ nghe.

Giây tiếp theo, hắn quay đầu lại, một gương mặt nửa người nửa rắn đột ngột đập vào tầm mắt của Lộ Tiểu Cẩn.

Trên da rắn, vảy lấp lánh ánh bạc.

Khóe miệng Túc Dạ nhếch lên một nụ cười quỷ dị: “Là loại quái vật như thế này sao?”

Lộ Tiểu Cẩn: “?”

Anh bạn, có muốn tôi biểu diễn tiết mục chết tại chỗ cho anh xem không?