Cái này mà thành thật thì đáng sợ lắm!
Quá dọa người đi!
Mà chắc là không phải đâu.
Phải biết rằng, diễn biến tiếp theo của nhân vật đại sư tỷ phế vật si tình này, có thể nói là như bật hack.
Nam nữ chính vào bí cảnh tìm được cơ duyên, đại sư tỷ, một phế vật đến linh căn cũng không có, đến cửa bí cảnh còn chẳng vào được, lại cứ nhất quyết đòi đi tranh đoạt.
... Ai ngờ, còn đoạt thắng thật.
... Cuối cùng bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Nam nữ chính đối phó Ma giáo, bày binh bố trận các kiểu, kế hoạch chu toàn, đại sư tỷ tuy là phế vật, lại cứ nhất quyết đi phá đám.
... Ai ngờ, còn để cho nàng phá đám thành công.
... Cuối cùng bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Nam nữ chính tình chàng ý thϊếp, đại sư tỷ ghen ghét đến hắc hóa, phế vật như nàng, lại cứ nhất quyết đòi triệu hồi tà thần để hủy thiên diệt địa.
... Ai ngờ, tà thần còn thật sự được nàng triệu hồi ra.
... Cuối cùng thì nàng chết.
Đây chẳng phải là vô nghĩa hay sao?
Cái điểm si tình này, khẳng định chỉ là trùng hợp mà thôi.
Lộ Tiểu Cẩn thở ra một ngụm trọc khí, lồm cồm bò dậy về phòng.
Vừa đói vừa mệt lại vừa đau, nàng tiện tay túm lấy gói giấy dầu mà Tiêu Quân Châu đưa tới.
“Ủa, gà quay?”
Cái đùi gà to ơi là to!
Đùi gà thơm ơi là thơm!
Tiêu Quân Châu người cũng tốt thật.
Dù bị quái vật bám vào người, vẫn còn nhớ mang đùi gà cho nàng.
Hu hu hu.
Chờ đó, nàng sẽ lập tức đi tìm đại sư huynh, diệt quái vật để cứu hắn!
Chỉ cần tìm được đại sư huynh, diệt được yêu quái, thế giới này sẽ vẫn là thế giới truyện Mary Sue thịt văn.
Tất cả rồi sẽ tốt đẹp thôi!
Mọi người đều sẽ có một tương lai tươi sáng!
Mà thôi, trước khi đi tìm đại sư huynh, nàng phải thử triệu hồi linh hồn của đại sư tỷ xem sao đã.
Tốt nhất là có thể khiến nàng ấy đưa mình về nhà.
Lộ Tiểu Cẩn chưa từng gọi hồn bao giờ.
Nhưng nàng đoán, chắc cũng không khác cúng ông bà tổ tiên là mấy.
Thắp hương đốt nến chắc chắn là không thể thiếu.
Phải nói là mấy thứ đồ cúng tế này, ở một tông môn tu tiên như thế này, chắc chắn là không dễ tìm.
Vậy mà Lộ Tiểu Cẩn chỉ tiện tay sờ một cái, đã lục ra được cả hương nến trong ngăn tủ.
Lộ Tiểu Cẩn: “?”
Nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua cây liễu và cây đào trong sân, rồi lại nhìn về phía nhà bếp nhỏ, một cảm giác kỳ quái dâng lên trong lòng.
Cái sân này, nhìn sơ qua thì không có vấn đề gì.
Nhưng nếu đổi một góc độ khác để xem, trong sân của đại sư tỷ, dường như toàn là đồ trừ tà.
Cây đào, cây liễu, gà trống, muối, tỏi, hương nến...
Đồ trừ tà, có thể nói là không thiếu một thứ.
Là... trùng hợp sao?
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.
Nàng cố lục lại ký ức của nguyên chủ, nhưng phần lớn ký ức đều là một khoảng trống, khiến nàng chẳng nhìn ra được cái gì, cũng không nắm bắt được rốt cuộc là chuyện gì, chỉ đành lấy hương nến ra trước đã.
Nàng đem củ cải cắt làm đôi, đặt vững vàng lên bàn, rồi đem hương và nến đều đốt lên, cắm vào củ cải.
Đem cái đùi gà còn lại cũng đặt lên cúng.
Sau đó hướng về phía hương nến, lạy vài cái.
“Lộ Cẩn...”
Nàng bắt đầu gọi hồn.
Đại sư tỷ tên thật là Lộ Cẩn.
Cùng Lộ Tiểu Cẩn, chỉ khác nhau một chữ.
Nàng đoán, đây có lẽ là một trong những nguyên nhân nàng xuyên vào sách.
“Lộ Cẩn...”
“Lộ Cẩn...”
Lộ Tiểu Cẩn còn cố tình đi tới cửa, từ cửa gọi hồn một mạch vào trong phòng.
“Lộ Cẩn, ngươi về đi...”
Nhưng vô dụng.
Xung quanh không có lấy một chút biến hóa nào.
Không gọi được hồn về.
Lộ Tiểu Cẩn không cam lòng, lại một lần nữa kêu gọi:
“Lộ Cẩn...”
“Lộ Cẩn...”
“Lộ Cẩn...”
Vừa gọi xong ba tiếng, Lộ Tiểu Cẩn liền cảm giác được trong cơ thể có một trận xé rách.
Như thể linh hồn bị xé toạc.
Nhưng không phải là xé để kéo nàng ra ngoài, mà là có thứ gì đó, đang liều mạng muốn ấn chặt nàng vào trong thân thể này.
Trong lúc hoảng hốt, nàng dường như nghe thấy một âm thanh nào đó:
“Lần này, xin nhất định phải, cứu hắn...”
Lộ Tiểu Cẩn: “?”
Cứu ai?