Chương 28

Giờ khắc này, nỗi sợ hãi bị đào linh căn khiến đầu óc Tiêu Quân Châu vận hành với tốc độ chóng mặt.

Trong một khoảnh khắc, hắn thậm chí còn nghi ngờ Lộ Tiểu Cẩn có phải đã bị Ma giáo khống chế, chuyên tới để hủy đạo tâm của hắn hay không.

Thế nhưng, trên người Lộ Tiểu Cẩn không có lấy nửa điểm ma khí.

Nàng hoàn toàn tỉnh táo.

Nói cách khác, nàng thật sự muốn làm như vậy.

Người bình thường ai có thể làm ra chuyện này cơ chứ?

Vừa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt vừa điên cuồng vừa bất cần đời của Lộ Tiểu Cẩn, hắn liền im lặng.

Đại sư tỷ nhà mình, rõ ràng không phải người bình thường.

“Sư tỷ, ta không có phủ nhận tình cảm của mình, ta chỉ là thật sự không thích tỷ!” Tiêu Quân Châu từ trên mặt đất nhảy dựng lên, một phát xa ba mét: “Nói ra có thể tỷ không tin, ta thậm chí còn hơi chán ghét tỷ!”

Hắn nói thật đấy, cực kỳ chán ghét nàng!

Những lời này ít nhiều gì cũng có chút sát thương.

Là một nam tử ngây thơ lương thiện, ngay khoảnh khắc nói ra những lời này, hắn đã hối hận.

Đại sư tỷ mà nghe được những lời này, sẽ nghĩ thế nào đây.

Chắc sẽ đau lòng muốn chết mất, phải không?

Hắn đúng là đáng chết mà!

Ngay lúc Tiêu Quân Châu đang nghĩ xem phải nói thế nào để không làm Lộ Tiểu Cẩn buồn, thì lại nghe thấy Lộ Tiểu Cẩn nói với lý lẽ đanh thép: “Ta không tin!”

Tiêu Quân Châu: “...”

“Tiểu sư đệ, bây giờ vì muốn bảo vệ ta, đến cả những lời như thế này ngươi cũng nhẫn tâm nói ra được sao?”

Lộ Tiểu Cẩn trông có vẻ cảm động vô cùng.

Tiêu Quân Châu: “...”

Giải thích không nổi.

Căn bản là không thể giải thích nổi.

Mẹ nó chứ, Lộ Tiểu Cẩn không nghe lọt tai một câu nào hết.

Không đợi hắn phản ứng, Lộ Tiểu Cẩn lại đột nhiên nhảy dựng lên, giang hai tay, giương nanh múa vuốt mà lao về phía hắn.

“Tiểu sư đệ, nếu chúng ta đã lưỡng tình tương duyệt, vậy thì mau chóng bắt đầu đoạn tình cảm này đi!”

“Ngươi mà không muốn nói cho sư phụ biết, chúng ta liền âm thầm tư thông, tới đây nào, đừng vì ta là một đóa hoa mỏng manh mà thương tiếc ta!”

Âm... âm thầm tư thông?

Nàng điên thật rồi!

Tiêu Quân Châu nhìn Lộ Tiểu Cẩn với ánh mắt điên cuồng, lao tới như một con gián, da đầu hắn tê dại.

Hắn nhanh như chớp né sang một bên.

Lộ Tiểu Cẩn vồ hụt, thấy Tiêu Quân Châu sắp trốn mất, nàng lập tức quát lớn: “Đứng lại!”

Tiêu Quân Châu bị dọa cho phát khϊếp, không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Thật đáng thương, hắn bị dọa sợ thật rồi.

“Ngươi mà dám đi bây giờ, ta liền đi nói với sư phụ, nói ngươi khinh nhục ta!”

Tiêu Quân Châu đứng khựng lại.

Lời này, sư phụ đương nhiên sẽ không tin.

Nhưng, sư phụ lại quá mức cưng chiều Lộ Tiểu Cẩn.

Nàng mà dám nói, sư phụ cũng dám nhắm mắt mà tin.

Tiêu Quân Châu đáng thương vô cùng quay đầu lại: “Sư tỷ, rốt cuộc tỷ muốn làm gì?”

Lộ Tiểu Cẩn quay lại giường, chỉ chỉ vào chiếc ghế bên cạnh mình, ra hiệu cho hắn lại đó ngồi: “Ta còn có thể làm gì được nữa chứ? Chẳng qua là muốn ngươi nhìn rõ lòng mình, đừng tự dày vò bản thân nữa, ta đây, là đang đau lòng cho ngươi đó.”

Tiêu Quân Châu: “...”

Có thể làm ơn đừng đau lòng cho ta được không!

Lúc này, hắn đã nhìn rõ hiện thực.

... Với mụ điên Lộ Tiểu Cẩn này, không thể nói lý lẽ được.

Hắn cam chịu ngồi trở lại.

Vừa mới ngồi xuống, Lộ Tiểu Cẩn đã đầu bù tóc rối mà ghé sát vào hắn, cười đến mức xuân tình lai láng, rồi nhắm mắt lại, chu môi lên: “Tới đây, sư đệ, hôn ta.”

Đôi môi nàng trắng bệch.

... Vốn dĩ hôm qua đã bị cảm lạnh, lại không ăn cơm, khí huyết không đủ, cộng thêm việc chết đi sống lại bao nhiêu lần, muốn không trắng cũng khó.

Trông càng giống một mụ điên hơn.

Tiêu Quân Châu như thể gặp phải ma.

Hôn ư, tuyệt đối không thể nào hôn nàng được!

Dù có chết, cũng tuyệt đối không thể hôn!

Cho nên Lộ Tiểu Cẩn cứ sáp lại gần, thì hắn lại cứ lùi về sau.

Cuối cùng “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất.