Chương 26

Không nói đến Tiêu Quân Châu là người tu tiên, đạo tâm vững như bàn thạch.

Cho dù là một người bình thường, khi phát thiện tâm cứu một nữ tử rơi xuống nước, trong đầu cũng không thể nào có mấy suy nghĩ lung tung rối loạn được!

Cây ngay không sợ chết đứng!

Hắn, một thiếu niên lòng dạ quang minh chính đại, sao có thể chịu được sự vũ nhục như vậy?

Lộ Tiểu Cẩn sao lại dám nghĩ về hắn như thế!

Giờ khắc này, Tiêu Quân Châu cảm thấy mình còn oan hơn cả Đậu Nga.

Còn bi tráng hơn cả Khuất Nguyên nhảy sông.

Hắn thậm chí còn muốn ngâm một khúc 《 Ly Tao 》, sau đó đâm đầu vào tường chết đi cho rồi, để tỏ rõ chí khí kiên định của mình!

Bi phẫn đến mức không nói nên lời.

Lộ Tiểu Cẩn cũng chẳng cho hắn cơ hội nói chuyện: “Đừng nói nữa, ta biết, ngươi đã thấy.”

Tiêu Quân Châu: “!”

Thà chết chứ không chịu mất trong sạch!

“Đại sư tỷ!” Hắn lần đầu tiên dùng một ngữ điệu tức giận như vậy để gọi nàng: “Không được nói bậy! Ta không phải loại người đó!”

Gương mặt trắng nõn tuấn mỹ của hắn, vì tức giận mà đỏ bừng lên, dưới sự oan khuất tột cùng này, trông hắn thực sự như sắp tan nát đến nơi.

Phàm là người có ai nỡ lòng nào dồn ép hắn nữa!

Ồ, mà Lộ Tiểu Cẩn thì... đâu có phải người.

Cho nên nàng vừa mở miệng chính là gây sự vô cớ: “Ngươi mắng ta!”

Tiêu Quân Châu: “?”

Phải công nhận một điều, đạo tâm của hắn đúng là vững thật, ví như giờ phút này dù đang tức giận tột cùng, nhưng sau khi trách mắng Lộ Tiểu Cẩn xong, hắn vẫn lập tức bình tĩnh lại, mặt mày đầy áy náy.

“Không phải, không phải mắng, ta chỉ là vừa rồi cảm xúc hơi kích động, ta không cố ý...”

Sao hắn có thể lớn tiếng với nàng như vậy!

Nàng chính là đại sư tỷ!

Là đại sư tỷ mà sư phụ quý trọng nhất!

Nàng mà bị hắn chọc giận, chẳng phải sẽ đi tìm sư phụ mách lẻo hay sao?

Đến lúc đó, roi mây của sư phụ chẳng phải sẽ có một màn "tình chàng ý thϊếp" với mông của hắn hay sao?

Tuyệt đối không được!

Cho nên Tiêu Quân Châu liền dịu giọng lại:

“Sư tỷ, những lời vừa rồi, sau này tỷ đừng nói nữa, không phải vì người khác, mà là vì danh dự của chính tỷ thôi...”

“Những lời này nếu để người khác nghe được, họ sẽ nghĩ về tỷ như thế nào?”

Cái giọng điệu ấy mới gọi là dịu dàng làm sao.

Mới gọi là hết lòng suy nghĩ cho Lộ Tiểu Cẩn làm sao.

Lộ Tiểu Cẩn dường như bị hắn làm cho cảm động, bèn ngồi lại xuống giường, e e thẹn thẹn: “Ta biết ngay mà, trong lòng sư đệ có ta.”

Tiêu Quân Châu: “!”

Ta không phải!

Ta không có!

Đừng nói bậy!

“Kỳ thực tâm ý của sư đệ dành cho ta, ta trước giờ đều hiểu cả.”

Tiêu Quân Châu: “?”

Nàng hiểu cái gì cơ?

Hắn đã trốn tránh rõ ràng như vậy rồi mà!

Tiêu Quân Châu như thể gặp phải ma, một đôi mắt trợn trừng.

“Không phải, sư tỷ, hẳn là tỷ đã hiểu lầm rồi, ta đối với tỷ ngoài sự tôn trọng của sư đệ dành cho sư tỷ ra, tuyệt không có ý nào khác...”

“Không có hiểu lầm đâu.” Lộ Tiểu Cẩn thở dài: “Trước đây ngươi vẫn luôn trốn tránh ta, ta nhìn ra được.”

Tiêu Quân Châu khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn ra được là tốt rồi.

“Nhưng ta biết, ngươi không phải muốn trốn tránh ta, ngươi chỉ là vì quá thích ta, quá yêu ta, không dám ở gần ta nhiều, sợ sẽ không kìm lòng được mà rung động, sợ sẽ làm loạn đạo tâm, cho nên mới ép buộc bản thân phải lờ ta đi.”

Lộ Tiểu Cẩn chậm rãi nói: “Ta hiểu mà, ta hiểu hết.”

Đôi mắt của Tiêu Quân Châu trợn lớn như hai cái chuông đồng.

Cái màn lý luận với góc nhìn kỳ lạ, bẻ cong trắng đen phải trái này, thật sự khiến hắn không biết phải ứng đối ra sao.

Đôi môi mấp máy hồi lâu, cũng không biết nên bắt đầu phản bác từ đâu.

“Không phải như thế!” Tiêu Quân Châu nghiến chặt răng, ánh mắt còn kiên định hơn cả lúc tuyên thệ: “Sư tỷ, tỷ tin ta đi, ta đối với tỷ thật sự không có nửa điểm tình cảm nam nữ nào!”

Giờ phút này, hắn còn chính khí hơn cả Phán quan!

Hắn thậm chí còn giơ ba ngón tay lên, “bụp” một tiếng quỳ xuống đất: “Ông trời ở trên, nếu ta đối với đại sư tỷ có nửa điểm tâm tư xấu xa nào, vậy thì ta...”