Chương 25

Tiêu Quân Châu còn tưởng nàng bị lên cơn động kinh nhẹ.

Thậm chí đã nghĩ sẵn trong đầu là về sẽ luyện cho nàng ít thuốc, phòng khi sau này bị trúng gió rồi ngớ ngẩn.

Màn diễn xuất điên điên khùng khùng này của Lộ Tiểu Cẩn, ít nhiều gì cũng dọa được Tiêu Quân Châu.

Hắn nuốt nước bọt ừng ực, không dám bước vào trong.

Nuốt một ngụm.

Rồi lại nuốt thêm ngụm nữa.

Mãi đến khi Lộ Tiểu Cẩn quay đầu lại, nhìn hắn với ánh mắt vừa hờn dỗi vừa như sắp phát điên, hắn mới nghiến răng, như thể đánh cược cả tính mạng mà bước theo.

“Sư tỷ, rốt cuộc tỷ muốn nói gì với ta?”

Tiêu Quân Châu vào phòng, nhưng chỉ dám đứng ngay cửa, tay vẫn níu chặt lấy cửa, sống chết không chịu đi vào sâu hơn.

Đúng là một mỹ nam tử nhà lành.

Đuôi mắt cũng bị dọa cho đỏ hoe cả lên, trông cũng có chút gì đó đáng thương.

Đương nhiên, với cái bản mặt non choẹt, trắng bóc như bột của hắn, Lộ Tiểu Cẩn chẳng nhìn ra được nửa điểm đáng thương nào sất.

Lúc này, nàng đã ngồi trên giường, vắt chân chữ ngũ một cách ngang ngược, rồi cười hềnh hệch chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:

“Đứng đó làm gì? Ta ăn thịt được ngươi hay sao mà sợ? Mau lại đây ngồi.”

Tiêu Quân Châu: “...”

Hắn sợ nàng ăn thịt hắn thật.

Hắn nhìn theo hướng tay Lộ Tiểu Cẩn chỉ, đưa mắt về phía chiếc ghế, thầm nghi ngờ không biết trong phòng này có bị hạ loại mê dược gì không.

Tóm lại, không thể tin Lộ Tiểu Cẩn được một chút nào.

Nhưng Lộ Tiểu Cẩn đã nói đến thế rồi, hắn cũng không tiện cứ bám riết lấy cửa mãi, chỉ đành một bước đi ba bước dừng mà tiến vào, rồi ngồi xuống ghế.

Cửa thì nhất quyết không đóng.

Đây là sự quật cường cuối cùng của hắn!

Hắn ngồi xuống, nhưng hai phần ba mông vẫn chực chờ ngoài ghế.

Chính là để tiện đường tẩu thoát khi Lộ Tiểu Cẩn nổi sắc tâm.

“Sư tỷ, ta ngồi rồi đây, tỷ... tỷ có chuyện gì thì cứ nói đi.”

Lộ Tiểu Cẩn không biết từ đâu lôi ra một chiếc khăn tay màu trắng, e thẹn lả lơi vẫy vẫy, rồi ra vẻ õng ẹo che đi khuôn mặt nhỏ nhắn: “Ai da, sư đệ à, ngươi thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu thế?”

Nàng một tay che chiếc khăn nhỏ, một tay vịn màn giường, dáng vẻ muốn nói lại thôi, người thì õng ẹo ngả về phía Tiêu Quân Châu.

Tự cho là cười đến mức xuân tình lai láng.

Thế này mà không làm Tiêu Quân Châu mê chết đi được à?

Tâm ma, mau hiện ra cho bà, giày vò chết hắn đi!

Tiêu Quân Châu: “...”

Với cái màn diễn trò giật màn giường như con bọ ngựa lên cơn của Lộ Tiểu Cẩn, trong lòng hắn mà gợn lên một chút rung động nào thì đúng là đầu hắn có vấn đề.

Hắn không nỡ nhìn thẳng, chỉ đành tự rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm, cố gắng ổn định lại tâm trạng:

“Ta không hiểu, sư tỷ muốn nói gì, chi bằng cứ nói thẳng.”

Bất động như núi.

Lộ Tiểu Cẩn: Ta ghét cái đồ gỗ đá nhà ngươi!

Nàng làu bàu trong bụng, nhưng ngước mắt lên lại là vẻ thâm tình chân thật:

“Chuyện chúng ta kết thành đạo lữ, cũng nên đưa vào lịch trình rồi nhỉ...”

Tiêu Quân Châu nghe vậy thì kinh hãi.

Sau đó mặt mày thất sắc.

Cuối cùng đột nhiên đứng bật dậy, lùi về sau mấy bước, chén trà trên tay cũng rơi loảng xoảng xuống đất:

“Sư tỷ nói vậy là có ý gì? Đạo lữ nào? Xin thứ cho ta không thể hiểu được ý của sư tỷ!”

Lộ Tiểu Cẩn vừa nghe những lời này, cũng chẳng buồn thâm tình chân thật hay dịu dàng mật ngọt gì nữa, mà ngồi phắt dậy xếp bằng, mặt mày đằng đằng sát khí: “Ngươi không muốn chịu trách nhiệm?”

Tiêu Quân Châu càng thêm ngơ ngác: “Chịu trách nhiệm cái gì?”

Lộ Tiểu Cẩn nhảy cẫng một cái, vừa hùng hổ vừa như phát điên mà chỉ vào mặt hắn:

“Ta hỏi ngươi, ngày hôm qua sau khi ta rơi xuống nước, là ai đã vớt ta lên?”

Tiêu Quân Châu nhíu mày: “Là ta, nhưng...” Nhưng lúc đó, không vớt nàng thì nàng chết mất rồi!

Hơi sức đâu mà còn lo lắng đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân nữa?

Lộ Tiểu Cẩn không cho hắn cơ hội nói tiếp, trực tiếp cắt ngang: “Vậy lúc đó, có phải toàn thân ta đều ướt sũng không? Ngươi có thấy được thân hình yêu kiều của ta không?”

Tiêu Quân Châu: “?”

Thân hình yêu kiều?

Sư tỷ ơi là sư tỷ, đầu óc tỷ không sao đấy chứ!

Có trời mới hiểu.

Lúc ấy hắn thật sự, lòng lặng như nước.