Chương 24

Tiêu Quân Châu hoảng hốt thấy rõ.

Có lẽ, không chỉ là hoảng hốt.

Mà là... kinh hoàng tột độ.

Khoan đã, sao đại sư tỷ chỉ mặc mỗi áo trong mà đã chạy ra ngoài thế này!

Đây chẳng phải là muốn đè hắn ngay tại đây thì còn gì nữa!

Hắn biết ngay mà, sư tỷ nàng căn bản chẳng có hề hấn gì!

Vậy mà sư phụ lại không tin.

Cứ cho rằng đại sư tỷ rơi xuống nước là bị cảm lạnh thật, thiếu chút nữa là đánh cho mông hắn nở hoa bốn cánh rồi.

Còn nhất quyết bắt hắn tới chăm sóc nàng.

Trước khi tới, hắn thậm chí đã thật sự lo lắng không biết đại sư tỷ có thực sự xảy ra chuyện gì không.

Rốt cuộc hôm qua Tiểu Tứ có nói, Lộ Tiểu Cẩn không đi lĩnh cơm.

Đến cơm cũng không nuốt nổi, thế này thì... bệnh nặng đến mức nào rồi cơ chứ!

Nhưng sự thật chứng minh, tất cả chẳng qua đều là trò mèo vặt vãnh Lộ Tiểu Cẩn bày ra để lừa hắn tới mà thôi.

Xem kìa, chẳng phải nàng vẫn đang đứng sờ sờ ra đó sao?

Nhìn cái tinh thần phơi phới kia kìa.

Nhìn nụ cười điên cuồng đó đi.

Nhìn cái bản mặt đầy vẻ sắc dục kia nữa.

Thôi rồi, phen này hắn thật sự sẽ bị đè ngay tại đây mà bị ăn sạch sành sanh mất.

Hắn sợ quá đi mất!

Tại sao đại sư tỷ trông còn si cuồng hơn cả ngày hôm qua nữa vậy?

... Đại sư tỷ quá yêu ta rồi, phải làm sao bây giờ!

Tiêu Quân Châu sợ hãi đến run lên bần bật.

Không đợi hắn kịp phản ứng, Lộ Tiểu Cẩn đã vươn tay ra định túm lấy cổ áo hắn:

“Bên ngoài gió lớn, ngẩn người ở đó làm gì? Mau vào nhà...”

Đã vào thu, gió đúng là mạnh thật.

Đấy, chẳng phải đã thổi cho cánh bướm sau lưng Tiêu Quân Châu cứ chấp chới bay đó sao.

Dưới ánh mặt trời lại càng lấp lánh rực rỡ, trông kỳ ảo mà xinh đẹp đến lạ.

Nhưng tay nàng còn chưa kịp chạm vào áo của Tiêu Quân Châu, hắn đã đột nhiên lùi mạnh về sau hai bước, né tránh tay nàng, mặt mày hoảng hốt.

“Sư tỷ, ta không sao, ta mang đến cho tỷ ít đan dược trừ hàn và một ít thức ăn đây, ta còn có việc, xin phép đi trước...”

Nói rồi, hắn đặt gói giấy dầu trong tay xuống là định chuồn thẳng.

Lộ Tiểu Cẩn nhướng mày.

ỒỒỒ.

Tính chơi trò thoắt ẩn thoắt hiện với nàng chắc?

Lúc không cho vào thì hắn cứ sống chết đòi vào.

Đến khi cho vào thật rồi, thì hắn lại sống chết đòi ra.

Coi chỗ của nàng là cái chợ à?

Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?

Bây giờ mà đi rồi, lát nữa lại mò tới, rồi lại "gϊếŧ" nàng một lần nữa à?

Nàng mà để hắn được như ý sao?

Vào đây cho bà!

“Sư đệ! Ngươi mà dám đi, hôm nay ta đâm đầu chết ngay tại đây cho ngươi xem!” Lộ Tiểu Cẩn không chút do dự liền lao tới bên cột cửa, vẻ mặt điên cuồng mà quyết liệt: “Nếu muốn sau này mỗi năm đều đốt vàng mã cho ta thì ngươi cứ đi đi!”

Vừa ngang ngược vừa bất cần.

Đừng có giảng đạo lý với nàng.

Nàng không có não, nghe không hiểu đâu.

Đúng chuẩn một người đàn bà đanh đá.

Hơn nữa nàng mới từ trên giường bò dậy, mặt chưa rửa, tóc chưa chải, áo choàng cũng không thèm mặc, nói là đàn bà đanh đá thì vẫn còn là nói giảm nói tránh đấy.

Nàng bây giờ chính là một mụ điên chính hiệu.

Điên bà cố luôn!

Tiêu Quân Châu bị dọa cho đứng hình, dừng hẳn bước chân, không dám bước ra ngoài thêm một bước nào nữa.

Hắn mắt lưng tròng nước mà quay đầu lại:

“Sư tỷ, tỷ đừng kích động, có gì cứ từ từ nói, ở đây nói là được rồi, ta không đi, không đi nữa là được chứ gì?”

Một bên nói, một bên cảnh giác nhìn chằm chằm vào cửa.

Sợ Lộ Tiểu Cẩn thật sự đâm đầu vào đó.

Hắn thầm ước lượng khoảng cách, bụng bảo dạ nếu Lộ Tiểu Cẩn thật sự nổi điên, hắn nhất định phải lao tới cứu nàng trước khi nàng kịp đâm đầu vào cột cửa.

Chu đáo đến thế là cùng.

Nàng phục hắn sát đất!

“Thế có phải ngoan không?” Lộ Tiểu Cẩn tiện tay vê vê lọn tóc, uốn éo khêu gợi, rồi liếc mắt đưa tình: “Nào, vào đây với ta, chúng ta vào nhà từ từ nói chuyện.”

Đúng chuẩn tác phong lầu xanh.

... Mà thôi, đó là nàng tự cho là mình có tác phong lầu xanh.

Không ngờ rằng, nàng vốn không sở hữu vẻ đẹp quốc sắc thiên hương, lại thêm quả accout ăn mặc lôi thôi lếch thếch này, chẳng ra chút phong vị lầu xanh nào.

Cái liếc mắt đưa tình kia...

Cũng có liếc đấy, nhưng chẳng tới đâu.