Chương 23

[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]

Lộ Tiểu Cẩn mở choàng mắt.

Đã chấp nhận hiện thực, nàng lồm cồm bò dậy, đi tới trước gương trang điểm.

Gương mặt trong gương, cũng tương tự như miêu tả trong nguyên tác.

Rất thanh tú.

Trong nguyên tác không dưới một lần đem gương mặt chỉ được coi là thanh tú này ra so sánh với vẻ đẹp kinh diễm của nữ chính, nhằm làm nổi bật sự trèo cao của nguyên chủ, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Lộ Tiểu Cẩn đối diện với gương, không ngừng quan sát khuôn mặt mình, cố gắng hết sức kiểm soát cơ mặt, không để bản thân lộ ra bất kỳ sơ hở nào.

“Cốc cốc cốc...”

“Đại sư tỷ, tỷ đã đỡ hơn chưa?”

Lộ Tiểu Cẩn hít sâu một hơi, quay đầu lại: “Vào đi.”

“Ngươi thấy rồi!”

Nghẻo.

---

[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]

Quay đầu lại.

“Ngươi thấy rồi!”

Nghẻo.

---

[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]

“Ngươi thấy rồi!”

Nghẻo.

...

Lộ Tiểu Cẩn chết liên tiếp hơn trăm lần.

Nàng bị gϊếŧ đến mức sắp mê sảng.

Đau quá...

Đau không chịu nổi...

Nàng sắp điên rồi!

Bị gϊếŧ quá nhiều, đến độ chết lặng, vậy mà lại thật sự giúp nàng làm được việc hoàn toàn lờ đi con bướm quái vật sau lưng Tiêu Quân Châu.

“Tiểu sư đệ, ta mệt rồi, ngươi về trước đi...”

Lộ Tiểu Cẩn thật sự rất mệt.

Mệt muốn chết.

Đau muốn chết.

Nhưng chính vì dáng vẻ quá mệt mỏi, quá bình thản của nàng, Tiêu Quân Châu ngược lại không muốn rời đi.

“Sư tỷ, chẳng phải tỷ thích ta nhất sao? Vì sao bây giờ ta lại cảm thấy, tỷ không muốn nhìn thấy ta cho lắm?”

Một Lộ Tiểu Cẩn luôn hoạt bát năng nổ, lúc nào cũng chỉ muốn chòng ghẹo hắn, sao có thể mệt mỏi được?

Nói rồi, mặt hắn còn ghé sát lại gần Lộ Tiểu Cẩn.

Hắn nhìn thấy rất rõ ràng, trong ánh mắt nàng nhìn hắn, đã không còn vẻ si mê cuồng dại đeo bám nữa.

Tại sao?

Hắn không hiểu.

Lại cảm thấy có gì đó rất đáng ngờ.

“Sao có thể chứ? Ta thích ngươi nhất mà...”

Tiêu Quân Châu thuận thế ngồi xuống mép giường, đoạn nhướng mày: “Phải không? Vậy tại sao, ngươi lại né tránh cả râu của ta?”

Lộ Tiểu Cẩn cúi đầu nhìn.

Vì Tiêu Quân Châu ngồi xuống, nàng theo bản năng tránh sang một bên.

Một cử động theo quán tính, vô tình cũng nhường vị trí cho cả cái bóng đen hình râu mà nàng luôn ám ảnh.

Hay thật.

Đúng là tự mình tạo nghiệt mà.

“Ngươi thấy rồi!”

Máu tươi bắn tung tóe.

Đầu lìa khỏi cổ.

Nghẻo.

---

[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]

Âm thanh chói tai lại vang lên.

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.

Đau đớn, mệt mỏi, trống rỗng, điên cuồng!

Chết quá nhiều lần rồi.

Nỗi đau đớn tột cùng của cái chết, hết lần này đến lần khác chồng chất lên nhau.

A...!

Nàng sắp điên mất rồi!

Kể cả khi làm được như không nhìn thấy cũng vô dụng!

Chỉ cần tinh thần hơi lơ là, không tập trung cao độ, chỉ cần bản năng né tránh những thứ không nên né tránh, liền sẽ bị phát hiện.

Loại bản năng né tránh này, gần như không thể dùng ý chí để hoàn toàn kiểm soát.

Nhưng nếu cố gắng chống lại bản năng, không né tránh bất cứ thứ gì, vẫn sẽ bị phát hiện.

A a a!

Bất kể thế nào cũng phải chết!

Không thể nào sống nổi!

A!

Nàng muốn điên rồi!

Nàng thật sự sắp điên rồi!

Chết hết đi!

Tất cả cùng chết đi!

A!

Ánh mắt Lộ Tiểu Cẩn càng thêm điên loạn!

Trong cơn điên cuồng đó, Lộ Tiểu Cẩn đột nhiên nắm bắt được một ý nghĩ mơ hồ lóe lên trong đầu lúc trước.

... Tâm ma!

Giới Tu Tiên, ai ai cũng sợ phát sinh tâm ma.

Phàm là kẻ sinh tâm ma, liền không cách nào tiếp tục tu hành.

Nặng hơn một chút, còn có thể nhập ma.

Vì để không sinh tâm ma, tất cả mọi người ở Vô Tâm Phong đều tránh xa nguyên chủ si tình như tránh tà.

Tiêu Quân Châu cũng muốn tránh, nhưng trận đòn "măng xào thịt" gia truyền của sư phụ khiến hắn không dám.

Khóe miệng Lộ Tiểu Cẩn nhếch lên một nụ cười điên cuồng.

Nàng biết phải làm thế nào rồi!

“Cốc cốc cốc...”

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Đại sư tỷ, tỷ đã đỡ hơn chưa?”

Tiêu Quân Châu xách theo đan dược và một gói thức ăn được bọc trong giấy dầu, có chút bất an đứng ở cửa.

Tối hôm qua hắn thật sự bị dọa sợ!

Thử hỏi bất kỳ thiếu niên nào bị một nữ nhân si tình điên cuồng theo đuổi, còn bị níu kéo áo quần, e là đều sẽ sợ chết khϊếp.

Đại sư tỷ thật sự càng ngày càng si mê hắn.

Cứ thế này thì biết phải làm sao.

Tuy rằng hắn cũng không đến nỗi vì đại sư tỷ mà sinh ra tâm ma.

Nhưng hắn thật sự sợ có ngày bị nàng ta cưỡng ép "ăn sạch".

Nói không chừng nàng ta còn hạ dược với hắn!

Loại nữ nhân không biết xấu hổ này, có làm ra chuyện dơ bẩn gì hắn cũng chẳng thấy bất ngờ!

Tiêu Quân Châu muốn khóc.

Hắn thật tâm không muốn tới quan tâm đại sư tỷ chút nào.

Hắn muốn bỏ trốn, nhưng lại sợ roi mây của sư phụ quất cho mông nở hoa.

Đời người, thật quá gian nan.

Ngay lúc hắn đang đau khổ tiếc nuối, cửa phòng đột nhiên mở ra.

“Tiểu sư đệ, cuối cùng ngươi cũng tới rồi, ta nhớ ngươi muốn chết!”

Một gương mặt tươi cười đến mức điên cuồng ló ra từ trong phòng.

Tiêu Quân Châu: “!”