Lộ Tiểu Cẩn cũng không phản kháng, mà bắt đầu tự ám thị, tự thôi miên mình.
Nhìn không thấy...
Nhìn không thấy...
Nhìn không thấy...
Vừa nhấc đầu.
“Ngươi thấy rồi!”
Máu bắn tung tóe.
Đầu lìa khỏi cổ.
Nghẻo.
---
[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]
Lộ Tiểu Cẩn hé cặp mắt trĩu nặng vì mệt mỏi.
Quá đau!
Quá thống khổ!
Tiêu Quân Châu, ngươi đi chết đi!
Đi chết đi!
Là quỷ Tây dương phải không.
Nàng nghiến chặt răng, lồm cồm bò dậy từ trên giường, vác kiếm ra sân, “răng rắc” chặt xoẹt một cành đào, rồi bắt đầu tiện gọt ngay trên mặt đất.
“Đại sư tỷ, ngoài sân gió lớn, sao tỷ không khoác áo choàng đã ra ngoài rồi?”
Tiêu Quân Châu ân cần khoác thêm áo choàng cho nàng.
Lúc đó, cây thánh giá gỗ đào cũng được Lộ Tiểu Cẩn tiện gọt gần xong.
Trông ổn đấy, ra hình ra dạng phết.
Gỗ đào trừ tà, thánh giá cũng trừ tà.
Mà phải công nhận, khu viện của nguyên chủ này, đồ trừ tà đúng là nhiều vô kể, đâu đâu cũng thấy.
Tuy rằng có thể chưa được khai quang, nhưng muối với tỏi các kiểu cũng đều có sẵn.
Lẽ nào người xuyên thư như nàng lại có sẵn bàn tay vàng thế này sao?
Quá hời!
Cây thánh giá làm từ cành đào, vừa mang sức mạnh trừ tà kiểu phương Đông, lại vừa ẩn chứa ma lực trừ yêu kiểu phương Tây.
Tuyệt diệu, tuyệt diệu!
Liệu trừ tà kiểu 1+1 này có hiệu quả hơn gấp đôi không thì nàng chịu.
Nhưng chắc chắn không thể nào kém hơn được, phải không?
Nàng đặt cây thánh giá lên ngực, bắt đầu cầu nguyện.
Lạy Chúa.
Tuy con vốn chẳng tin thần thánh, cũng chưa từng đọc Kinh Thánh bao giờ, nhưng chỉ cần Người có thể giúp con diệt trừ được con quái vật này, thì kể từ hôm nay trở đi, con nhất định sẽ tụng niệm Kinh Thánh không sót một chữ!
Amen.
Lộ Tiểu Cẩn không biết cầu nguyện có tác dụng hay không.
Nhưng có cầu còn hơn không.
Chủ yếu là nước đến chân mới nhảy, vái tứ phương cho thêm phần may mắn.
Lạy Trời Phật độ trì, con gà mờ này xin được cứu vớt!
“Đại sư tỷ?”
Lộ Tiểu Cẩn cầu nguyện xong, mở mắt ra, đoạn xoay người đưa cây thánh giá gỗ vừa làm cho Tiêu Quân Châu:
“Tiểu sư đệ, hôm qua là ta không đúng, cho nên đã tự tay làm món đồ chơi nhỏ này tặng ngươi. Ngươi sẽ thích nó chứ, sẽ tha thứ cho ta phải không?”
Tiêu Quân Châu nào dám hó hé nửa lời từ chối.
Roi mây của Chưởng môn sư phụ chẳng phải lúc nào cũng lăm lăm chực chờ sau mông hắn đó sao.
Dù rằng cây gậy gỗ nhỏ trước mắt này trông vừa kỳ cục lại vừa xấu đến ma chê quỷ hờn, Tiêu Quân Châu vẫn nhận lấy, miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo: “Ừm, đẹp lắm, ta rất thích...”
Cái thứ xấu xí quái quỷ gì đây!
Về đến nơi hắn sẽ vứt ngay cho khuất mắt!
Lén lút vứt đi!
Tuyệt đối không để đại sư tỷ và sư phụ biết!
Lộ Tiểu Cẩn gắt gao nhìn chằm chằm vào tay hắn.
Mong mỏi sẽ thấy được vết bỏng rát trên đó.
Đáng tiếc, hoàn toàn không có.
Lộ Tiểu Cẩn như bị sét đánh ngang tai.
Trời ạ!
Đây rốt cuộc là thứ quái vật gì cơ chứ!
Tại sao tất cả các biện pháp trừ tà kiểu truyền thống đều không có lấy một chút tác dụng với hắn?
Hắn mình đồng da sắt, bất khả xâm phạm rồi sao?
Cách này không ổn.
Hoàn toàn không ổn.
“Sư tỷ, ngươi sao vậy?”
“Sư tỷ, sao tỷ không nhìn ta?”
“Ngươi thấy rồi!”
Máu tươi bắn tung tóe.
Đầu lìa khỏi cổ.
Nghẻo.
---
[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]
Làm bàn gỗ đào bát quái thủ công.
Nghẻo.
---
[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]
Tỏi, tỏi giã nát, nước cốt tỏi!
Nghẻo.
---
[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]
Muối, rải vòng tròn 360 độ không góc chết.
Nghẻo.
---
[Đừng để ai phát hiện ngươi thấy được!]
Ngải cứu, hun khói nghi ngút khắp nhà.
Nghẻo.
Cuối cùng, Lộ Tiểu Cẩn đem tất cả đồ vật trừ tà ném hết về phía Tiêu Quân Châu.
Sự thật chứng minh, chẳng có chút tác dụng nào.
Tiêu Quân Châu đến mí mắt cũng chẳng thèm nháy lấy một cái.
Còn nàng thì cứ chết hết lần này đến lần khác.
Nàng đau đớn đến mức tinh thần gần như suy sụp:
“Tại sao lại gϊếŧ ta!”
“Tại sao cứ muốn gϊếŧ ta cơ chứ!”
“Cho ta một lý do đi!”
“Ta không muốn chết!”
Chết nhiều đến nỗi Lộ Tiểu Cẩn sắp phát điên.
Nàng chỉ là một kẻ vô dụng, không thể không chết hay sao?
Tiêu Quân Châu không trả lời.
Chỉ dùng hành động thực tế để chứng minh rằng, nàng không thể không chết.
Thấy, là phải chết.
Lộ Tiểu Cẩn tuyệt vọng ngã phịch xuống giường.
Hết cách rồi.
Mọi cách đều đã thử qua.
Bất kể làm thế nào, nàng cũng phải chết.
Làm sao cũng phải chết.
Bây giờ chỉ còn một con đường duy nhất.
... Đó là hoàn toàn làm như không nhìn thấy.
Thoát khỏi mọi phản xạ có điều kiện của cơ bắp, làm được việc hoàn toàn xem con bướm quái vật kia như không tồn tại.
Nếu không, nàng sẽ vĩnh viễn không thoát ra khỏi vòng lặp tử vong này.
Không muốn chết!
Không muốn chết thêm một lần nào nữa!