Chương 21

Lộ Tiểu Cẩn cũng áy náy lắm chứ.

Quyết định sau khi xử lý xong tên yêu quái bướm kia, sẽ cho gà huynh và nấm huynh cùng nhau “du lịch” trong nồi nước sôi, cũng không uổng một kiếp đến thế gian này!

Lộ Tiểu Cẩn cẩn thận ôm gà trống đi ra cổng sân.

Vừa hay Tiêu Quân Châu đã xách theo một gói giấy dầu đi tới.

Tiêu Quân Châu thoáng sững sờ, nhìn nàng từ trên xuống dưới: “Đại sư tỷ, sao tỷ không mặc áo khoác đã chạy ra đây rồi? Người vốn đã nhiễm lạnh, nếu lại trúng gió nữa thì làm sao chịu nổi?”

Hắn nào có quan tâm đến sức khỏe của Lộ Tiểu Cẩn.

Hắn chính là quan tâm đến cái mông của mình kìa!

Hôm qua vì Lộ Tiểu Cẩn trượt chân ngã xuống nước rồi bị cảm lạnh, chưởng môn sư phụ đã phạt hắn một trận, hôm nay còn bắt hắn đến xin lỗi, dặn phải chăm sóc Lộ Tiểu Cẩn cho thật tốt.

Nếu nàng lại bị cảm lạnh nữa.

Ha, cái mông hắn chắc chắn sẽ lại gặp họa.

Nói rồi, hắn chẳng quản gì khác, cởi ngay áo khoác định choàng lên người Lộ Tiểu Cẩn.

Trông quan tâm phải biết.

Nhưng áo còn chưa kịp choàng lên, hắn vừa đến gần Lộ Tiểu Cẩn, đã thấy nàng rút con dao găm bên hông, túm con gà trống trong lòng rồi cứa một nhát vào cổ nó.

Máu, phun vọt ra.

Tiêu Quân Châu sững người, rồi lập tức né nhanh ra.

“Đại sư tỷ, tỷ làm cái gì vậy!”

Né thì né rồi, nhưng vẫn không tránh hết.

Chiếc áo khoác màu lam sạch sẽ của hắn, dính đầy máu gà.

Đến cả trên mặt hắn cũng bị dính chưởng .

Đối với một Tiêu Quân Châu ưa sạch sẽ mà nói, chuyện này quả thực không thể nào chịu đựng nổi.

Còn khó chịu hơn cả bị sư phụ trách phạt!

Tức đến độ đuôi mắt hắn cũng đỏ hoe.

Trông oan ức hết sức.

Vô cùng đáng thương.

Ai nhìn mà không thấy xót chứ?

Ồ, Lộ Tiểu Cẩn thì không hề đau lòng.

Chỉ với cái bản mặt như thế kia mà đã tiễn nàng về chầu trời mấy chục lần, nàng mà đau lòng với áy náy mới bị điên í.

Nàng nhìn chằm chằm vào cổ Tiêu Quân Châu.

Cổ hắn cũng dính máu gà.

Thế nhưng, vẫn không hề có vết bỏng nào.

Sao lại thế này?

Ma thuật vậy mà lại không trị được ma thuật sao?

Hay là nói, tên nhóc này thực ra không phải quỷ nước này, mà là quỷ ngoại quốc?

Thuộc loại ma cà rồng xó xỉnh nào đó hả?

Vậy thì dùng mấy cách thông thường, đúng là vô dụng thật.

“Đại sư tỷ, tại sao tỷ lại làm như vậy!” Tiêu Quân Châu vừa tức vừa xấu hổ trừng mắt nhìn Lộ Tiểu Cẩn: “Hôm qua giật áo ta không thành, hôm nay lại muốn làm bẩn áo ta phải không?”

Không chiếm được thì liền muốn phá hủy à?

Hay là muốn chính hắn không chịu nổi sự ghê tởm này mà tự cởi ra?

Bụng dạ thật khó lường!

“Sao tỷ không nhìn ta! Vì áy náy phải không?”

Ồ, không phải, là bởi vì cặp mắt của huynh đệ nhà ngươi sáng chói quá đó.

Nhìn vào là chết.

Ta đây còn muốn sống thêm vài giây.

Thấy Lộ Tiểu Cẩn mãi không có phản ứng, Tiêu Quân Châu nhận ra có điều không ổn.

Hắn nhíu mày, ánh mắt lạnh băng: “Sư tỷ, tỷ nhìn ta xem.”

Tay hắn đã đặt lên bên hông.

Nếu Lộ Tiểu Cẩn còn không ngẩng đầu, thì đao của hắn sẽ không còn nằm trong vỏ nữa.

Mà là kề trên cổ nàng.