Chương 20

Lộ Tiểu Cẩn dừng tay.

Nàng quá quen với giọng điệu này của Tiêu Quân Châu rồi.

Nếu cứ quất tiếp, chưa đầy một giây, đao của Tiêu Quân Châu sẽ lại kề lên cổ nàng.

Đao nặng muốn chết.

Khỏi phiền hắn rút ra làm gì.

“Không có, không có, chỉ là muốn múa cho đệ xem một điệu múa bằng cành liễu thôi, đệ thấy có đẹp không?”

Tiêu Quân Châu: “?”

Cành liễu, múa cành liễu ư?

Thứ quái quỷ này mà cũng gọi là múa được sao?

Hắn im lặng hồi lâu, cứng họng không nói được lời nào.

Nhưng Lộ Tiểu Cẩn nào có để tâm, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào mu bàn tay của Tiêu Quân Châu vừa bị cành liễu quất trúng. Hy vọng sẽ thấy một vệt bỏng rát trên đó.

... Phim ảnh không phải toàn diễn thế sao, tà vật bị cành liễu đánh trúng sẽ bị bỏng rát.

Ấy thế mà không có.

Trên người Tiêu Quân Châu không một chút vết thương.

Cành liễu vậy mà cũng vô dụng sao?

Nàng không tin!

Lộ Tiểu Cẩn nghiến răng, đưa cành liễu cho Tiêu Quân Châu: “Tiểu sư đệ, đệ cầm giúp ta, ta múa lại cho đệ xem một đoạn khác.”

Tiêu Quân Châu: “...” Hắn cũng không hẳn là muốn xem lắm.

Nhưng phận làm tiểu sư đệ hiền lành ôn hòa, hắn rất khó từ chối sự sắp đặt của Lộ Tiểu Cẩn.

... Chủ yếu là nếu từ chối sẽ không tránh khỏi bị chưởng môn sư phụ khiển trách.

... Làm phật lòng Lộ Tiểu Cẩn, hắn sẽ bị phạt.

Tiêu Quân Châu đành bất đắc dĩ nhận lấy cành liễu.

Lộ Tiểu Cẩn nhìn tay hắn chằm chằm.

Vẫn không có vết bỏng nào!

Hắn thậm chí còn cầm cành liễu lên ngắm nghía.

Lộ Tiểu Cẩn: “...” Rồi, xác nhận, huynh đệ cành liễu đúng là chẳng linh nghiệm chút nào.

“Sư tỷ chẳng phải nói muốn múa sao? Sao lại không múa nữa?” Tiêu Quân Châu đột nhiên nhận ra điều không ổn: “Với lại, tại sao từ lúc ta vào cửa đến giờ, tỷ cứ cúi gằm mặt không nhìn ta?”

Nhìn tổ cha nhà ngươi!

Lộ Tiểu Cẩn giật phắt con dao găm bên hông đâm thẳng vào cổ hắn.

Chết cho bà!

Sau đó...

Thì chẳng có sau đó gì nữa.

---

[Đừng để ai biết ngươi thấy được!]

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.

Lần này cũng nghẻo nhanh thật đấy.

Dùng vũ lực chẳng làm gì nổi Tiêu Quân Châu.

Sau khi cơn đau từ cái chết dịu đi đôi chút, Lộ Tiểu Cẩn quyết đoán bò dậy, đi thẳng ra sân sau.

Nếu nàng nhớ không lầm, lúc trước đã thấy một con gà trống ở đây.

“Ha ha ha...”

Đúng là có thật!

Mặc dù nguyên chủ luôn có người hầu kẻ hạ cơm bưng nước rót, chẳng cần phải nuôi gà trống làm gì, việc có một con gà trống chễm chệ ở đây đúng là hết sức vô lý.

Nhưng không hề gì!

... Truyện Mary Sue còn sửa tanh bành thành truyện kinh dị nữa là, logic của quỷ gì chứ!

Máu gà trống có thể trừ tà! Đây quả thực là thứ vũ khí tiện tay nhất!

Lộ Tiểu Cẩn lao nhanh đến vồ con gà trống.

... Nàng vồ hụt.

Đúng là đồ vô dụng chính hiệu mà.

Cuối cùng, nhờ có hạt kê và tiếng “túc túc túc”, nàng đã bắt được con gà trống.

“Gà trống ơi, xin lỗi nhé, cho muội mượn chút máu của huynh nha.”